Chương 50: Sờ đến chỗ nào rồi?

- Nhất Phàm, ngày mai em phải về rồi. Việc ngày hôm nay, anh định cảm ơn em thế nào?

Lúc bảy giờ tối, hai người Trương Nhất Phàm ở trong một nhà hàng coi như xa hoa của Thông Thành, Đổng Tiểu Phàm nâng chén, tủm tỉm cười, nhìn Trương Nhất Phàm.

- Cảm ơn em thế nào? Vấn đề này để anh nghĩ đã?

Trương Nhất Phàm giả bộ trầm tư, Đổng Tiểu Phàm cứ như vậy nhìn hắn, trên mặt có chút hưng phấn.

- Lấy thân báo đáp thì thế nào?

Trương Nhất Phàm cười ha hả, rõ ràng không có thành ý.

- Xì! Ai thèm.

Đổng Tiểu Phàm chu mỏ, đặt ly xuống, cúi đầu gắp đồ ăn. Đã lâu không ăn cơm cùng Trương Nhất Phàm. Trước đây hai người từ tiểu học đến đại học, thường ăn cơm cùng nhau ở các quán cơm gần trường.

Những cảnh tượng giống nhau, cứ lần lượt từng cái hiện ra trước mắt Đổng Tiều Phàm. Chớp mắt cái, hai người đều đã trưởng thành, cũng đến lúc phải nói đến chuyện lập gia đình rồi. Nghĩ đến cảnh thanh mai trúc mã ngày trước, trên mặt Đổng Tiểu Phàm hiện ra nụ cười ngọt ngào.

- Cười ngây ngô gì vậy? Cô bé ngốc.

Trương Nhất Phàm không hiểu, ăn một bữa cơm có gì đáng cười. Trước đây cũng thường xuyên như vậy, cô bé này quả thật thích cười ngây ngô một cách khó hiểu.

- Haiz, Nhất Phàm, anh nói nếu Phong Quốc Phú sụp đổ, họ sẽ sắp xếp anh vào vị trí nào?

Đổng Tiểu Phàm hứng thú nhìn Trương Nhất Phàm.

- Xin em, lúc ăn cơm đừng nói những chuyện này được không? Ngày mai em trở về rồi, chúng ta chỉ nói chuyện tình cảm, không nói chính sự.

Trương Nhất Phàm đang cân nhắc, làm thế nào mở miệng mượn tiền Đổng Tiểu Phàm để đầu tư.

Chỉ cần mình có vốn thì sẽ không cần phải lo gì về kinh tế. Hơn nữa, đến nước này, phỏng chừng có thể sắp xếp một cái chức ở huyện thì sau này cũng phải hối lộ không ít.

Đã không muốn dựa dẫm vào thế lực của gia tộc, thì bản thân dù thế nào cũng phải có chút gì đấy xem như thành quả chứ, nếu không thì chẳng phải là anh em họ hàng coi thường hay sao?

Tiền bạc rất quan trọng với người đàn ông, nhất là những lúc thế này, Trương Nhất Phàm càng cảm nhận rõ tầm quan trọng của đồng tiền. Đổng Tiểu Phàm là tiểu thư con nhà giàu, mượn tạm chút tiền đầu tư chắc cũng không thành vấn đề nhỉ?

Lúc này nếu Đổng Tiểu Phàm biết mục đích Trương Nhất Phàm rào đón mình, lại là để vay tiền, cô ta nhất định sẽ tức sôi máu lên cho coi. Tiểu tử này tốt như vậy, đã làm Đổng Tiểu Phàm cảm động một phen.

Vì thế, hai người tới một nhà hàng khá lãng mạn. Tuy không có ánh nến lung linh, cũng chẳng có ca sỹ chơi đàn ghi ta, nhưng tiếng nhạc du dương trong căn phòng riêng làm Đổng Tiểu Phàm cũng cảm nhận được sự lãng mạn.

Trước thì toàn là mình mời Trương Nhất Phàm đi ăn, hôm nay Trương Nhất Phàm lại chủ động mời, chẳng mấy khi.

Đổng Tiểu Phàm đổi đề tài

- Tết năm nay cả nhà anh có muốn đến Bắc Kinh chúc thọ cụ ông không? Nếu không anh ở lại với em nhé!

- Được!

Trương Nhất Phàm trả lời thẳng thắn. Để vay được tiền, hy sinh chút vậy. Trương Nhất Phàm lúc này cũng đã sẵn sàng dâng hiến thân mình nếu Đổng Tiểu Phàm có đòi hỏi.

Được lời hứa hẹn, Đổng Tiểu Phàm có chút phấn khởi. Nâng ly cụng với Trương Nhất Phàm một cái.

- Anh nói rồi đấy nhé, đến lúc đó không được đổi ý đâu đấy.

Trương Nhất Phàm nghe vậy gật đầu lia lịa, hệt như gà đang nhặt thóc.

Uống xong ly rượu này, Trương Nhất Phàm ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt ửng hồng của Đổng Tiểu Phàm. Đổng Tiểu Phàm bình thường không thích uống rượu, nhưng hôm nay thì có chút ngoại lệ.

Ngày mai đã phải đi rồi, anh chàng này sẽ không nhân cơ hội này mà hôn mình đấy chứ? Ừ…… Nếu anh ta làm thật, mình có nên ưng thuận không nhỉ? Đổng Tiểu Phàm nghĩ ngợi, mắt Trương Nhất Phàm đột nhiên như rực cháy, làm người ta hưng phấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!