Chương 45: Suýt bị lộ bí mật!

Hai giờ chiều, Trương Nhất Phàm tại nhà khách thành phố Đông Lâm tiếp đón Lâm huyện trưởng, đến trên một chiếc Audi.

Nơi đây, một năm trước Trương Nhất Phàm và Lâm huyện trưởng đã từng đến, nhà khách thành phố Đông Lâm là nơi Uỷ ban Nhân dân thành phố dùng để tiếp đãi cán bộ cao cấp. Hội nghị công tác của họ thường được tiến hành tại đây.

Cửa nhà khách có nhân viên an ninh trông coi, người thường không được tự ý đi vào. Lâm huyện trưởng để thư ký Lý Trị Quốc đứng ngoài cửa đợi. Lý Trị Quốc nhìn thấy xe Trương Nhất Phàm lập tức cùng với nhân viên an ninh tiếp đón.

- Xin nhanh một chút, Lâm huyện trưởng và Bí thư Đoàn của Tế Châu đang đợi.

Lý Trị Quốc thấy Trương Nhất Phàm vừa dừng xe đã giục như vậy.

Trương Nhất Phàm đi nhanh vài bước đã đuổi kịp Lý Trị Quốc. Trước cửa phòng 206 lầu hai, Lý Trị Quốc gõ cửa đi vào.

- Lâm huyện trưởng, cậu ta đến rồi.

- Mời cậu ta vào!

Lý Trị Quốc đi ra truyền lời xong mới để Trương Nhất Phàm vào phòng. Sau đó Lý Trị Quốc đứng lại ở ngoài cửa, làm nhiệm vụ gác cổng.

Ở nhà khách, Trương Nhất Phàm gặp được Bí thư Đoàn, vị lãnh đạo tối cao của huyện Tế Châu.

Khác với Lâm huyện trưởng, Bí thư Đoàn còn rất trẻ, khoảng chừng ba mươi mấy, là Bí thư huyện ủy trẻ tuổi nhất của thành phố Đông Lâm. Chủ tịch Lâm đã qua bốn mươi, so với Bí thư Đoàn lớn hơn ít nhất sáu bảy tuổi.

- Bí thư Đoàn, vị này là Trương Nhất Phàm.

Lâm huyện trưởng giới thiệu với Bí thư Đoàn.

- Bí thư Đoàn, xin chào ngài!

Trương Nhất Phàm lễ phép chào hỏi, sau đó cung kính đứng phía sau Chủ tịch Lâm.

- Cậu ngồi xuống đi! Đứng làm gì chứ?

Lâm huyện trưởng nhìn Trương Nhất Phàm một cái, chủ động kêu anh ta ngồi xuống.

Trong mắt của Bí thư Đoàn, thấy Lâm huyện trưởng đối đãi với Trương Nhất Phàm rất thân tình, trong lòng đã có dự liệu rồi. Xem ra Chủ tịch Lâm muốn điều Trương Nhất Phàm đến Tế Châu cũng là việc cực chẳng đã, ông ta là để bảo toàn lực lượng.

Phong Quốc Phú, người này dã tâm quá lớn, sớm muộn cũng sẽ gặp chuyện. Nhìn thấy Trương Nhất Phàm, tâm tư của Bí thư Đoàn đã thay đổi nhiều.

Việc của huyện Thông Thành, ông ta không thể nhúng tay vào, cũng không có cách gì để can thiệp. Sau khi Trương Nhất Phàm vào, Bí thư Đoàn luôn đánh giá biểu hiện của hắn, thấy người thanh niên này không kiêu, không nóng nảy, thì thốt lời khen ngợi:

- Trương Nhất Phàm rất giỏi, cái tên này ở Tế Châu chúng tôi cũng nổi tiếng lắm!

Lâm huyện trưởng và Trương Nhất Phàm nghe ông ta nói biết ngay là nói đến chuyện sửa chữa kênh đào, Trương Nhất Phàm trong chuyện này đúng là biết nhìn xa trông rộng, đã giải quyết hai vấn đề khó khăn không nhỏ của thị trấn Liễu Thủy và huyện Tế Châu.

Trương Nhất Phàm khiêm tốn trả lời.

- Để cho Bí thư Đoàn cười chê rồi.

- Này, tôi không phải là khen cậu trước mặt Lâm huyện trưởng đâu. Tuổi còn trẻ mà có thể làm được những việc như cậu quả không đơn giản. Huyện Tế Châu chúng tôi có mấy người nghĩ đến bước đó đâu, có được tầm nhìn xa trông rộng như cậu, biết lấy tầm nhìn bao quát. Anh bạn trẻ rất giỏi, rất giỏi!

Trương Nhất Phàm chỉ cười, không nói gì, khiêm tốn quá mức chính là kiêu ngạo, chi bằng nhận đi!

Bí thư Đoàn lại nói:

- Nghe nói Phong Quốc Phú điều tra cậu phải không? Ý của Lâm huyện trưởng là điều cậu đến Tế Châu, cậu cảm thấy thế nào?

Quả nhiên là vì chuyện của mình, Trương Nhất Phàm lắc đầu.

- Tôi cảm thấy mình ở Thông Thành rất tốt, tạm thời không muốn đi đâu cả. Nếu như Bí thư Đoàn xem trọng tôi, đợi đến năm sau tôi sẽ đến làm việc dưới trướng của ngài, như thế được không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!