Chương 33: Ăn một bữa cơm cũng khó khăn

- Tại sao lại ăn cơm ở đây? Đi, cùng nhau đi vào phòng riêng!

Lương Chính Hòa sắp lôi Trương Nhất Phàm đi vào phòng riêng, Trương Nhất Phàm chỉ vào hai người Trần Trí Phú nói:

- Phòng riêng tôi không vào đâu, hôm nay tôi phải cùng ngồi với lãnh đạo, sau đó hắn giới thiệu Trần Trí Phú.

Một bí thư Đảng Ủy của Thị Trấn, Lương Chính Hòa đối với Trần Trí Phú rõ ràng là không nhiệt tình cho lắm, chỉ dùng những lời xã giao như thói quen ở chốn quan trường chào hỏi mấy câu, rồi đề tài câu chuyện lại chuyển sang chuyện của Trương Nhất Phàm:

- Bây giờ anh có thể hãnh diện rồi, tôi nghe nói bí thư Phong ở trong hội nghị rất tán dương còn tất cả mọi người đều hướng về Thị Trấn Liễu Thủy của chúng ta học tập, quá tốt, quá tốt.

Lương Chính Hòa vênh váo giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ, không ngừng hớn hở nói. Lương Chính Hòa là nhân vật chủ chốt ở phòng Tài chính Huyện, không ngờ lại xưng huynh nói đệ với Trương Nhất Phàm, Trần Trí Phú tự nhiên cũng biết bản thân mình không phải cùng cấp bậc, thì đâm ra ít nói hẳn, chỉ ngồi bên cạnh nghe họ nói chuyện.

Lương Chính Hòa nắm trong tay quyền sinh sát ở phòng Tài chính đến ăn cơm, đương nhiên không cần hắn ta phải trả tiền, thấy Trương Nhất Phàm không muốn vào phòng riêng, cũng chào hỏi mấy câu rồi bước đi.

Trần Trí Phú cầm thực đơn chọn được hai món, Tiểu Lưu chọn một món, gọi đủ tám món, Trương Nhất Phàm nhíu mày.

- Thêm hai món nữa cho đủ thập toàn thập mỹ.

Sau đó hắn lại muốn thêm món mực hấp, một món tôm hùm nướng muối ớt.

- Nhiều lắm rồi, đừng gọi nữa.

Trần Trí Phú biết bao nhiêu lần đã từng vào các quán xá ở Thị Trấn nhỏ, ăn qua những món ăn ở nông thôn, nhưng ăn ở nơi xa hoa thế này lại là lần đầu tiên, thấy Trương Nhất Phàm tiêu pha như vậy, trong lòng cũng có chút băn khoăn.

Lúc Trương Nhất Phàm vừa mới đến, sửa chữa thủy lợi, mình cùng với hắn giở thủ đoạn, đùa giỡn Thái Cực, ra sức tránh phải gánh vác trách nhiệm. Một năm trôi qua, anh ta hoàn toàn hiểu được Trương Nhất Phàm, bây giờ nhớ lại, cảm thấy hành động lúc đó của mình, thực sự có chút ấu trĩ đáng cười. Lúc này, anh ta thậm chí còn muốn lôi chuyện của Lưu Thiên Lâm lén lút giở trò nói ra hết.

Lưu Thiên Lâm hận Trương Nhất Phàm là có nguyên nhân, vốn dĩ trong chương trình hội nghị muốn để ông ta tiếp nhận chức Chủ tịch Thị Trấn Liễu Thủy, nhưng không ngờ Trương Nhất Phàm ở đâu rớt xuống, giành chức vụ này từ tay ông ta. Nếu là một cán bộ lão thành lớn tuổi có thâm niên cũng tốt, đằng này Trương Nhất Phàm còn trẻ tuổi như vậy, để thua một đứa hai mươi mấy tuổi, một đứa con nít ranh miệng còn hôi sữa như vậy, Lưu Thiên Lâm đương nhiên không muốn chấp nhận.

Vì vậy, trong việc phát triển công tác ở Thị Trấn Liễu Thủy, Lưu Thiên Lâm luôn tỏ ra khó chịu, thậm chí còn làm những trò mờ ám sau lưng mới cam lòng. Có lẽ ông ta nghĩ rằng, chỉ có đẩy Trương Nhất Phàm đi thì ông ta mới có ngày ngẩng đầu lên được.

Đồ ăn đến rồi, Trương Nhất Phàm lại gọi thêm một bình rượu Ngũ Lương.

Mấy trăm đồng một bình rượu, nhìn thấy Trần Trí Phú có chút đau lòng, lần này phải để Trương Nhất Phàm móc túi ra trả tiền mà, vốn dĩ lát nữa định giành trả tiền, nhưng bình rượu này vừa mang ra, Trần Trí Phú hơi chột dạ.

Bữa cơm này nếu không mất bảy tám trăm đồng, thì đánh chết anh ta cũng không tin.

Trước đây, Trần Trí Phú đảm nhiệm chức vụ ở một địa phương khác, dạng như thế này cũng đã gặp qua, ăn một bữa cơm hơn một ngàn đồng, hát một tăng Karaoke cũng đến mấy ngàn, nhưng đây là Thị Trấn Liễu Thủy, tài vụ của Thị Trấn Liễu Thủy anh ra rõ hơn ai hết.

Sau khi Trương Nhất Phàm đến, tuy rằng tài chính có sự chuyển biến khá hơn, cũng chỉ là cố gắng để có thể duy trì tình hình này. Nếu khởi công công trình, tài chính sẽ trở nên túng thiếu.

Uống rượu, ăn thức ăn, trong lòng Trần Trí Phú luôn nghĩ đến lòng tốt của Trương Nhất Phàm, cuối cùng không kìm chế được nhắc nhở một câu.

- Chú em Nhất Phàm àh, anh phải cẩn thận với loại người như Lưu Thiên Lâm đấy nhé, ông ta hình như luôn có thành kiến với anh.

Trương Nhất Phàm thản nhiên cười, dường như chẳng thèm để ý đến.

- Nào, uống rượu đi. Tiểu Lưu, cậu cũng đừng chỉ nên nhìn mà ăn đi chứ!

Trương Nhất Phàm bê ly rượu, dường như không nghe thấy Trần Trí Phú nói gì, Trần Trí Phú này vẫn còn điều gì muốn nói, ở cầu thang vang lên một âm thanh lớn trong cổ họng.

Một người trung niên ăn mặc theo kiểu dáng Tây Âu, vừa gọi điện thoại, vừa lên cần thang, cổ họng ông ta rất lớn, lại muốn gây chú ý, người khác sẽ không nghĩ rằng ông ta đang gọi điện thoại.

Năm 96, điện thoại di động ở Thông Thành còn rất hiếm thấy, một người bình thường không thể dùng loại đồ công nghệ này, nếu tính phí điện thoại một tháng cũng mất hơn mấy ngàn, mua một cái điện thoại cũng phải trên một mười tám ngàn đồng. Ngay cả Trương Nhất Phàm và Trần Trí Phú là những nhân vật nhất nhì trong Thị Trấn, mà vẫn không sử dụng điện thoại di động, người này có thể sử dụng di động nói chuyện điềm nhiên như không, có thể thấy đây là một kẻ lắm tiền.

- Ái chà, tôi nói Cục trưởng Hoàng, anh còn không tin người như tôi sao? Tôi lúc nào cũng lấy chữ tín làm đầu, anh yên tâm đi, chất lượng công trình của chúng ta bảo đảm một trăm phần trăm không xảy ra vấn đề gì. Cái gì? Tiến độ ư? Ôi trời! Gia đình tôi như thế nào, Cục trưởng Hoàng như anh còn không rõ hay sao? Cùng hợp tác làm ăn với anh bao nhiêu năm như vậy, anh còn không tin vào tài năng của tôi à! Được được được! Vây không nói chuyện này nữa. Như vậy đi, buổi trưa anh có thời gian không? Tôi ở Vương Phủ Gia Nhân đợi anh nhé? Đến gặp nhau một chút chứ nhỉ? Cái gì? Lại không có thời gian àh? Này! Tôi nói người anh em, anh không không nể mặt tôi dấy chứ! Được được! Vậy lần sau! Lần sau tôi sẽ đợi câu nói này của anh. Tạm biệt, tạm biệt!

Người phía bên kia đã tắt máy, giả vờ giả vịt lắc đầu.

- Ôi! Cục trưởng Hoàng này! Thật là một người luôn bận rộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!