Cuối cùng cũng tiễn chân hai vị phóng viên của Nhật Báo Thành phố ra về, Trương Nhất Phàm khó khăn lắm mới được yên tĩnh mấy ngày.
Nhưng hai ngày này hắn cũng không được nhàn rỗi gì cả, lúc nào cũng suy nghĩ về hạng mục của khu vực rau củ, khu vực rau củ này nên quy hoạch ra làm sao, kinh doanh như thế nào? Làm như thế nào để phát triển được, đây là những vấn đề cần phải cân nhắc đắn đo.
Trương Nhất Phàm tìm rất nhiều các ví dụ về việc triển khai hạng mục này, đang chú tâm nghiên cứu, Trần Trí Phú trong tay cầm tờ báo xăm xăm đi tới.
- Chú em Nhất Phàm, chú em Nhất Phàm, xem đi! Lần này chú em lại lộ diện nữa rồi, tai nạn ở mỏ than Nam Khê được phơi bày ra hết rồi.
Thấy biểu hiện của Trần Trí Phú, sự hớn hở viết đầy lên trên mặt, chắc chắn là việc tốt rồi, phải chăng là một bài báo khen ngợi, trong lòng Trương Nhất Phàm liền chùng xuống.
Trần Trí Phú cầm tờ báo đọc to:
- Kỳ tích trong tai nạn ở mỏ than, thần thoại của sự bất tử! Tấm gương hành động, anh hùng của Đảng. Ghi lại toàn bộ quá trình của sự cố tai nạn ở mỏ than Nam Khê của Thị Trấn Liễu Thủy, bên dưới còn có một tiêu đề nhỏ: Bí Thư đích thân chỉ huy, Chủ Tịch Thị Trấn tiên phong xuống hầm, xung phong cứu nạn trong tai nạn ở mỏ, tạo nên thần thoại của sự bất tử, những công nhân bị kẹt trong hầm nhờ có kỳ tích mà sống sót trở về, không một ai bị thương!
Họ là những người tiên phong của Đảng, họ là cán bộ cốt cán của nhân dân, họ là những vĩ nhân của thế giới, họ cũng là niềm tự hào của tất cả mọi người.
Xem này! Lại là bọn họ tạo nên kỳ tích.
Xem này! Lại là bọn họ thần thoại của sự bất tử.
Xem này! Lại là bọn họ dựng lên một truyền kỳ bất bại.
Đây chính là sự khắc họa chân thực về cán bộ cao cấp của Thị Trấn Liễu Thủy, một tác phong giản dị của Đảng viên Cộng Sản, một niềm tự hào của con người Trung Quốc!
Phía dưới còn có một đoạn dài ca ngợi những cán bộ ở Thị Trấn Liễu Thủy, bài báo viết rất có khí thế hào hùng, câu văn ưu mỹ, thoạt nhìn dường như không phải là một bài báo, mà viết một bài tản văn về thể loại trữ tình. Nhất là phần mở đầu của bài văn, dùng vô số biện pháp tu từ để tạo một không khí mãnh liệt cho câu, lấy tình tiết để mở rộng.. trong phút chốc dành được bao nhiêu cảm tình của độc giả.
Không cần phải nói, đây lại là kiệt tác của Thẩm Uyển Vân, lần trước khi xem qua bài báo của cô ta, Trương Nhất Phàm đối với cô gái đeo mắt kính này cũng biết rõ đôi chút.
Là sinh viên mới tốt nghiệp không bao lâu, những bài báo Thẩm Uyển Vân viết, thích dựa vào tính chân thực của sự việc, lại thêm cách hành văn uyển chuyển, đây chính là nét đặc sắc của cô ấy, từ mặt chữ trong bài văn có thể thấy đây là một cô gái có tính cách yêu ghét rõ ràng.
Trần Trí Phú vẫn còn đang cao hứng dạt dào nghĩ ngợi, trên mặt mang vẻ vui mừng hớn hở, Trương Nhất Phàm khoát tay:
- Được rồi, được người ta khen hai câu, chúng ta lại vếnh váo rồi đấy.
Ha ha…
Trần Trí Phú thật thà cười, từ sau tai nạn ở mỏ than, anh ta cũng thay đổi cách xưng hô với Trương Nhất Phàm, gọi là chú em, có thể thấy anh ta đối với cách xử sự của Trương Nhất Phàm, rất là kính nể.
Trần Trí Phú bỏ tờ báo xuống, trên mặt vẫn không che dấu hết được vẻ vui mừng:
- Chú em Nhất Phàm à, lần này Thị Trấn Liễu Thủy của chúng ta có thể nổi danh rồi. Chú em này, báo chí khen ngợi chúng ta hết lời, đây là điều chắc chắn đối với những cán bộ trong Thị Trấn của chúng ta, cô gái Thẩm Uyển Vân này viết rất khá! Tôi chưa từng xem qua bài báo nào mà làm con người ta hưng phấn như vậy. Chú nói xem, Huyện Ủy và Ủy Ban Nhân Dân có biểu dương chúng ta hay không?
- Người ta viết hơi hoa trương rồi đấy.
Trương Nhất Phàm không muốn phá vỡ tâm trạng của Trần Trí Phú, chỉ mỉm cười nói:
- Chiều nay tranh thủ chút ít thời gian đi thông báo cho các cán bộ ở thôn xung quanh Thị Trấn đi nhé, chuẩn bị đầy đủ một chút về tình hình hạng mục của khu vực rau củ.
- Được. Được. Được! Chuyện này đã có tôi lo rồi.
Trấn Trí Phú vui vẻ bước đi, để lại tờ báo đó trên bàn.
Trương Nhất Phàm cầm tờ báo lên xem sơ qua nội dung của bài báo, trong bài có mấy chỗ nhắc tới tên của Trần Trí Phú, chẳng trách bộ dạng anh ta lại vui vẻ như vậy, Trương Nhất Phàm lắc đầu cưởi nghĩ, cái tên Trần Trí Phú này, lớn tuổi như vậy mà còn không giữ được bình tĩnh.
Cũng khó trách, Trần Trí Phú là cán bộ quản lý trong Thị Trấn nhỏ, nếu muốn có cơ hội lên mặt báo Thành Phố cũng rất là khó, nhất là trong chủ đề nổi bật như thế này, trong bài báo công khai ca ngợi và nhiều lần nhắc đến tên của Trần Trí Phú.
Tuy rằng Thẩm Uyển Vân dùng bút mực để kể lại toàn bộ quá trình cứu viện, trong đó Trương Nhất Phàm cũng góp phần quan trọng trong việc này, cho dù cô ta viết rất khiêm tốn, không phô trương, nhưng chỉ cần là người sáng suốt, đều có thể nhìn ra công lao to lớn của Chủ Tịch Thị Trấn là hắn.
Ở đây cô ta dùng thủ pháp từng bước tiến dần, trước tiên đưa toàn bộ biểu hiện của cán bộ ở Thị Trấn Liễu Thủy trong việc này thể hiện ra bên ngoài, để tăng thêm kịch tính, sau đó thì thuận nước đẩy thuyền, đề cao công lao lớn nhất là của Trương Nhất Phàm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!