Chương 26: Tai nạn mỏ bất ngờ

- Chú đã về rồi.

Tiểu Húc chạy nhanh đến cửa, Trương Nhất Phàm và Đổng Tiểu Phàm cùng đi vào, tiểu Húc liền lao thẳng tới.

Trương Nhất Phàm bế cháu lên, tiểu Húc chỉ vào Đổng Tiểu Phàm nói to.

- Bạn gái chú đẹp quá!

Lời nói của trẻ con không giả dối, câu nói của tiểu Húc làm mọi người được một trận cười to, khiến cho Đổng Tiểu Phàm mặt đỏ lên vì thẹn.

Nhất Phàm đặt cháu trai xuống, lấy món quà Tiểu Phàm mua chạy đến bên cạnh mẹ:

- Mẹ à, sinh nhật vui vẻ nha!

-Thưa cô, chúc cô sinh nhật vui vẻ!

Đổng Tiểu Phàm cũng lên tiếng nhỏ nhẹ. Trương Nhất Phàm ở bên này chào hỏi anh trai, chị dâu, chị hai. Bà Tô Tú Khanh lôi Tiểu Phàm trong tay, nói nhỏ:

- Tiểu Phàm, con cũng lâu rồi không có đến chỗ cô. Nhanh đến cô ngắm xem nào, ôi chao, xinh quá! Đúng là càng lớn càng xinh, một đứa con gái mơ ước của nhiều người đấy!

- Cô này, xem cô nói kìa, kỳ thật cô mới là người xinh đẹp nhất. Đã ngoài 40 rồi mà đi ra đường người ta vẫn lầm tưởng là cô gái đôi mươi đó.

Đổng Tiểu Phàm ngọt ngào nói, lời nói làm cho người khác hết sức vui vẻ.

Bà Tô Tú Khanh cười vui vẻ:

- Tiểu Phàm thật biết nói chuyện, theo lời con thì người trên đường đều bị làm sao à, một bà lão mà còn không nhìn ra?

Cả nhà tề tựu đông đủ, mọi người cười nói vui vẻ, không khí hòa thuận yêu thương. Trương Kính Hiên cũng không nghiêm khắc như thường ngày, rất vui vẻ nghe ba con nói chuyện.

Bản thân sắp đến 50, lại là cán bộ Trung ương nên ông có rất nhiều kinh nghiệm. Ông nhìn khắp một lượt ba đứa con, nhân tiện hôm nay các con tề tựu đông đủ, ông dặn dò đôi điều.

Kỳ thực có đôi lúc Trương Kính Hiên cảm thấy cả nhà đoàn tụ đông đủ, vui vẻ thuận hòa thế này rất vui. Chỉ là trong công việc, có khi phải giẫm đạp lên người khác để đi, nếu không người ta sẽ giẫm lên mình. Vì vậy trong nội bộ lục đục với nhau gây nên những phiền hà mệt mỏi.

Ăn cơm xong, mọi người ngồi trong phòng khách, từng người kể những chuyện mình đã trải qua. Đây là cách báo cáo, cũng là cách tổng kết. Tiểu Húc cứ dính chặt lấy ông nội, còn Tú Khanh cứ vòng lấy tay Tiểu Phàm liên tục không muốn buông ra.

Nhìn biểu hiện của mẹ, trong lòng mọi người đều hiểu rõ Đổng Tiểu Phàm đã là người con dâu được mẹ lựa chọn, xem ra chỉ sợ Trương Nhất Phàm không còn có sự lựa chọn nào khác.

Ở trước mặt Tô Tú Khanh, Đổng Tiểu Phàm dịu dàng khéo léo rất được lòng người, nghiễm nhiên xem mình như một người con dâu trong nhà.

Trong nhà vẫn giữ lại phòng trước kia của ba người, Tú Khanh đã cho bà Ngô dọn dẹp sạch sẽ. Mọi người đều có phòng của mình ở nhà, không cần ra ngoài thuê phòng.

Trương Nhất Phàm tiễn Tiểu Phàm xuống dưới lầu, khi sắp lên xe, hắn kéo tay cô gái và nói:

- Tiểu Phàm, cảm ơn em!

Đổng Tiểu Phàm cười thản nhiên:

- Khi nào đi em tiễn anh nhé!

- Được thôi!

Nhìn thấy Đổng Tiểu Phàm cười hiền dịu, Trương Nhất Phàm lại nói:

- Tiểu Phàm, đề nghị của mẹ anh, em suy nghĩ chưa?

- Cái gì?

Đổng Tiểu Phàm giả vờ không hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!