Chương 2: Bị bắt vì gian dâm

Trời mau tối sầm, Trương Nhất Phàm ăn ở một quán cơm ven đường, nhân tiện hỏi thăm một chút về tình hình ở thị trấn Liễu Thủy. Ai biết được trong thị trấn lại không có khách sạn. Nhưng ông chủ quán cơm nói cho hắn biết hay là đến những ngõ nhỏ hỏi thăm một chút, nói không chừng lại có chỗ nghỉ qua đêm.

Đứng ở đầu đường, Trương Nhất Phàm có chút khó xử. Có nên thông báo với Bí thư Trần của thị trấn không?

Nếu thông báo cho bí thư Trần thì kế hoạch ngầm tìm hiểu của mình sẽ thất bại, xem ra vẫn nên đến ngõ nhỏ thử vận may xem. Có thể sẽ tìm được nơi để ngủ lại qua đêm.

Vừa mới đi khỏi thì máy nhắn tin kêu bên hông, nhìn dãy số thì biết ngay là tên tiểu tử Hồ Lôi đang gọi.

Hồ Lôi là con độc tôn của tập đoàn nổi danh lừng lẫy Hồ Chí Minh ở huyện Thông Thành, tương lai sẽ là người kế thừa gia sản, ở huyện Thông Thành nổi tiếng là công tử con nhà giàu. Sau khi tốt nghiệp đại học vẫn phụ giúp ba mẹ việc kinh doanh, hiện giờ ở huyện Thông Thành cậu ấy đã có sản nghiệp của chính mình.

Trương Nhất Phàm là bạn của Hồ Lôi, là bạn đại học, quan hệ thân thiết. Ngày trước còn làm thư kí ở thị trấn, Hồ Lôi thường xuyên kéo Trương Nhất Phàm đi chơi bời.

Bây giờ là năm 96, Hồ Lôi đã có điện thoại di động từ sớm, loại Motorola. Tuy là kiểu hàng nhái nhưng điện thoại của cậu ta ở thời điểm này thuộc loại rất thời thượng, phong cách rất đẹp. Toàn bộ huyện Thông Thành cũng ít người có được.

Trương Nhất Phàm làm thư kí Chủ tịch huyện một năm, tuy nhiên cũng chỉ có máy nhắn tin, lại không hiển thị được tiếng Trung. Đường đường là một nhân viên hành chính nhà nước, đem ra so sánh với Hồ Lôi thì hơi có chút keo kiệt.

Cân nhắc việc Hồ Lôi chắc vẫn chưa biết được chuyện mình bị điều động đi, hắn liền chạy đến con đường chính ở thị trấn, hướng tới cái buồng điện thoại công cộng ở trước mặt.

Gọi điện thoại cho Hồ Lôi, Hồ Lôi nhìn thấy số điện thoại kì lạ nên hỏi han:

- Cậu làm gì mà đi tới cái vùng nông thôn thế?

Trương Nhất Phàm bình tĩnh trả lời:

- Hôm qua tớ nhận được lệnh điều động, hiện tại đang ở thị trấn Liễu Thủy rồi, có chuyện gì sao?

- Thấy chưa! Cậu thật sự để yên như thế à, không lo làm tốt phận sự thư kí chạy tới cái nơi " chó ăn đá gà ăn sỏi" thì có cái gì mà sinh hoạt?

Hồ Lôi nói như trút xuống đầu mấy câu sau đó nghĩ tới chuyện gì.

- Có phải có người không vừa mắt với cậu? Có cần tôi tìm người vận động giúp cậu không?

- Ha ha, làm gì có, cậu không cần dính dáng vào.

Trương Nhất Phàm cười có vẻ rất tự tin ở trong điện thoại, nói theo cách nói của người xưa, mình đến huyện Liễu Thủy lần này cũng coi như là thân phận khâm sai đại thần. Chỉ vì chốn quan trường có một số chuyện không thể nói rõ ràng cho Hồ Lôi được, hắn bèn trầm ngâm nói:

- Chuyện này sau này gặp rồi từ từ nói sau đi, tôi phải đi tìm khách sạn để ngủ qua đêm đây.

" Nhìn xem! Đúng là ti tiện!

Hồ Lôi mắng một câu, kế hoạch ban đầu tìm Trương Nhất Phàm cùng đi chơi gái tạm thời để không rồi.

Trương Nhất Phàm cúp máy.

- Ông chủ, tính tiền.

Ông chủ trông coi buồng điện thoại công cộng khoảng năm sáu mươi tuổi với cái đầu hói. Lúc nãy Trương Nhất Phàm trả lời điện thoại, có một cặp mắt khẽ đảo qua không ngừng. Cách ăn mặc của Trương Nhất Phàm khiến ông liếc một cái thì biết ngày là người vùng khác, lúc Trương Nhất Phàm bước tới định bóp giá một chút.

- Mười lăm tệ.

- Mười lăm tệ?

Vừa rồi rõ ràng nhìn cái máy tính tiền chỉ là năm tệ, bây giờ bị hắn ép giá thế này thì có gì để đối chứng đâu. Ông già này thật là có vấn đề.

Trương Nhất Phàm vốn định cho tay vào túi lại rút tay lại, lạnh lung nhìn ông chủ kia.

- Vừa rồi rõ ràng là năm tệ, tại sao lại thu mười lăm tệ?

- Con mắt nào của cậu nhìn thấy là năm tệ? Phía trước còn một số nữa cậu không nhìn thấy được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!