Chương 19: Nước suối có độc

Trương Nhất Phàm đề xuất chính sách toàn dân tham gia, khiến cho những cán bộ thị trấn trước giờ chỉ ngồi trên văn phòng đều phải ùn ùn xuống nông thôn. Một số người mặc dù có lời oán trách, nhưng không dám không theo. Bởi vì Bí thư Ủy ban thị trấn Trần Trí Phú, Chủ tịch thị trấn Trương Nhất Phàm đều đích thân xuống nông thôn, mỗi ngày đều cắm điểm trên công trường.

Trần Trí Phú đến từng nhà từng hộ trong mỗi thôn làm công tác, yêu cầu toàn thị trấn động viên nhau. Nam thì chọn đất làm việc, nữ thì đưa cơm nước. Lượng công việc này cũng rất lớn, mỗi ngày Trần Trí Phú đều mệt nhoài đến không nói nổi.

Nhưng nghĩ đến tiến độ kênh Thông Tế, cùng với những ảnh hưởng đến toàn thị trấn sau khi kênh này được tu sửa xong, nên ông ta cũng cắn răn chịu đựng.

Trương Nhất Phàm thì sao? Mỗi ngày đích thân cắm điểm ở công trường, vết thương bên hông còn chưa hoàn toàn bình phục, thì hắn đã lên công trường thị trấn, chỉ huy cả công trình. Trong phòng làm việc của thị Trấn, ngoại trừ có một hai người ở lại trực ban, những người khác trên cơ bản đều đã lên công trường.

Ngay cả Liễu Hồng cũng không ngoại lệ, mang theo mũ che nắng, cõng theo đứa con, tổ chức đội ngũ phụ nữ đưa trà đưa nước cho đội thi công.

Tháng tám năm chín mươi sáu, một trận khô hạn lớn trước nay chưa từng có kéo dài suốt ba tháng, rất nhiều đồng ruộng bị khô cạn, thu hoạch hoa mầu giảm thiểu gấp nhiều lần, nước uống cũng được vận chuyển đến từ vùng khác cách đó mười mấy km.

Nhưng toàn thị trấn Liễu Thủy dưới sự dẫn dắt của Chủ tịch, bí thư thị trấn, tiến hành vận động một bước nhảy vọt lớn chạy đua với thời gian, khởi công xây dựng thuỷ lợi. Hạn hán làm cho mọi người tuyệt vọng, nhưng cũng giúp họ chiến thắng được thời gian tu sửa gấp công trình thuỷ lợi.

Dưới sự đích thân dẫn dắt của Trương Nhất Phàm và các lãnh đạo trong trấn, công trình kênh Thông Tế tiến triển vô cùng thuận lợi, chỉ trong ba tháng, đã hoàn thành được ¾ công trình. Ước đoán qua nửa tháng tới, nước trên sông Tế Thủy này, đã có thể chảy vào sông Liễu Thủy.

Ba tháng trời không có mưa, những người chưa từng trải qua cảnh khô hạn, vĩnh viễn sẽ không biết được uy lực của tự nhiên. Trong phạm vi chung quanh hơn mười km, ngay cả những dòng nước giếng trong lành ngọt ngào trước đây cũng đều khô cạn, nước uống cũng phải vận chuyển về từ sông Tế Thủy cách đó hơn mười km, thậm chí phải đến địa phương khác mới có.

Vì muốn thôn dân an tâm tu sửa kênh, Trương Nhất Phàm cho Chung Tiểu Ấn

- chủ nhiệm phòng công tác Xã hội mới được đề bạt, tổ chức một chi đội vận chuyển nước, mỗi ngày phụ trách đưa nước cho thôn dân.

Chung Tiểu Ấn mang nước từ bên ngoài vừa về đến, cầm một bình nước đưa cho Liễu Hồng đang nấu cơm,

- Liễu Hồng, uống chút nước đi!

Liễu Hồng lau mồ hôi, cô vừa làm cơm xong, đang chuẩn bị gọi người dọn cơm, thì Chung Tiểu Ấn đến.

- Hay là anh đưa nước sang chỗ Chủ tịch thị trấn Trương trước đi! Tôi ở trong bếp lại không thấy khát.

Liễu Hồng từ chối ý tốt của Chung Tiểu Ấn. Gần đây Chung Tiểu Ấn liên tiếp cứ thể hiện thiện ý với mình, Liễu Hồng nào không hiểu ý?

Chung Tiểu Ấn là nhờ Phó bí thư Lưu Thiên Lâm đưa vào văn phòng Ủy ban nhân dân thị trấn, chàng trai này phải nói thế nào đây? So với đám người trong thị trấn Liễu Thủy mà nói điều kiện của gã coi như cũng khá, lại là cán bộ trong trấn.

Ngay từ đầu Liễu Hồng đã cảm thấy mình không xứng với gã, bèn có ý từ chối. Dù sao mình cũng là một quả phụ, nói ra sẽ có ảnh hưởng không tốt. Nhưng không biết làm sao Chung Tiểu Ấn dường như đã quyết tâm, khăng khăng một mực yêu thích cô.

Được người khác khuyên bảo, Liễu Hồng vốn cũng muốn mặc kệ, nếu Chung Tiểu Ấn thật sự không chê bai, thì gả cho gã cũng không có gì phải ngại. Chỉ có điều sau đó mới phát hiện, gã Chung Tiểu Ấn này hơi có tính đàn bà, hơn nữa còn là người hơi keo kiệt, hai điểm này làm cho Liễu Hồng không hài lòng.

Ai nói quả phụ thì không thể có tình yêu? trong lòng Liễu Hồng cũng giống những người khác tràn đầy tình yêu nóng bỏng, nhưng Chung Tiểu Ấn hết lần này đến lần khác chỉ để lại cho cô ấn tượng là thất vọng.

Bởi vậy, mỗi lần cô nhìn thấy Chung Tiểu Ấn, đều cố lánh đi.

- Anh đã gọi người đưa nước qua bên Chủ tịch thị trấn Trương rồi.

Lại lần nữa Chung Tiểu Ấn bị người ta cự tuyệt, nhưng không nổi cáu, ngược lại còn tiến lên một bước:

- Liễu Hồng, nước này là anh lấy từ giếng Tây Ôn. Trong này chứa không ít khoáng chất, nghe nói sau khi uống vào thì sẽ giúp ích cho sắc đẹp. Có lợi cho sức khỏe.

Giếng Tây Ôn là một con suối nổi danh dưới chân núi Ngưu Lan, mùa đông thì ấm áp mùa hạ thì mát lạnh, nó nằm ở đầu nguồn sông Tế Thủy, nước rất trong, hàm lượng khoáng chất phong phú. Theo chuyên gia nhận định, nước này có thể trực tiếp dùng để uống, có hiệu quả thẩm mỹ dưỡng nhan. nhà máy nước khoáng Tế Châu cũng lấy nước từ nơi đó, lượng tiêu thụ mỗi đợt hàng rất lớn, chiếm hơn 40% thị trường khu vực ở thành phố Đông Lâm.

Chung Tiểu Ấn không nói gì thì còn đỡ, vừa nói ra thì chân mày Liễu Hồng liền dựng thẳng lên, làm ra vẻ ta đây là con cọp cái.

- Chủ nhiệm Chung, đây chính là điểm không đúng của anh, hiện tại tất cả mọi người đều bận rộn như vậy, ngay cả Chủ tịch và bí thư cũng đang chạy tới chạy lui ở công trường. Nếu anh đã phụ trách đưa nước, thì sao lại phải lãng phí thời gian đi làm những chuyện vô bổ thế kia. Nếu có thời gian mà nói, hay là đi thêm một hai chuyến, lượng nước hiện giờ các anh vận chuyển về, còn kém xa lượng nước uống cần thiết cung cấp cho đội thi công khổng lồ như vậy, những người trên công trường đều phải tiết kiệm nước uống đấy?

Bị Liễu Hồng nói mấy câu, cuối cùng Chung Tiểu Ấn cũng không nhịn được , nhưng mà vì quá thích Liễu Hồng, nên lúc này mới biện bạch:

- Chúng tôi cũng rất vất vả, mỗi ngày chạy đi chạy lại hai chuyến, một phút nghỉ ngơi cũng không có.

Chung Tiểu Ấn tỏ vẻ oan ức, khiến Liễu Hồng vừa tức vừa buồn cười, một người đàn ông, mà cứ giống như đứa trẻ con. Ấy chà! Người sao lại có khoảng cách xa như vậy chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!