Sau ngày Trương Nhất Phàm đề cử là ngày ba ứng cử viên chức phó bí thư đến Ban tổ chức đàm đạo.
Đề nghị của Lục Chính Ông đã được thông qua, nhưng người mà Mạc Quốc Long đề cử cho vị trí quyền chủ tịch thành phố là đương kim phó chủ tịch thành phố Tạ Quang Viễn đã bị Trương Nhất Phàm phản đối, cho nên chọn ứng cử viên lần này, cũng được coi như một quy tắc ngầm trong quan trường.
Hôm nay, hai người còn lại đều đã tới, chỉ mình Tô Tân Quốc là không tới làm cho mọi người bất ngờ. Kết cục như vậy khiến Trương Nhất Phàm không ngờ tới. Mạc Quốc Long nói:
- Cái tay Tô Tân Quốc là thế nào nhỉ? Còn cần phải đích thân tôi đi mời hắn đến sao?
Lục Chính Ông nhìn Trương Nhất Phàm:
- Cái anh Tô Tân Quốc này có cần phải đàm thoại gì nữa không?
Vốn dĩ Trương Nhất Phàm cũng đã muốn bỏ cuộc, thư ký của Mạc Quốc Long thông báo:
- Trưởng ban Mạc, đồng chí Tô Tân Quốc gọi điện thoại tới xin phép cho lùi cuộc đàm thoại sang một thời gian khác.
- Vì sao?
Mạc Quốc Long có hơi chút tức giận, tốt nhất là cái tay Tô Tân Quốc này đừng có xuất hiện. Anh ta đã rất rõ con người của Tô Tân Quốc, là một kẻ cứng nhắc, thích nguyên tắc, không bao giờ nể mặt. Một Trưởng ban tổ chức như mình còn bị anh ta xỏ, một kẻ ương bướng không chịu thay đổi như anh ta cũng chẳng lãnh đạo nào thích cả. Thông thường, chuyện gì khó khăn thì cho người như anh ta làm, để kẻ khác hưởng lợi.
Đó cũng là một trong những lý do vì sao tổ chức vẫn cứ để cho Tô Tân Quốc nắm chức phó chủ tịch thành phô.
Tô Tân Quốc cũng vì thế mà bị lưu đày tới vùng phía tây của Giang Hoài để làm cái chức phó thị trưởng ở cái nơi tương đối nghèo khó này. Tuy nhiên, có nghèo cũng khá hơn đại lục rất nhiều, không đến mức không có đường quốc lộ đi qua. Dân chúng nơi này có mức sống khá, có nơi còn được xem là giàu có, anh ta cũng không phải chịu khổ.
Trương Nhất Phàm không biết những chuyện như thế của Tô Tân Quốc, Không thể ngờ trên đời này lại có một cán bộ không thấu tình đạt lý, không chịu thay đổi như thế. Có lẽ, đây cũng chính là điểm mạnh của Tô Tân Quốc so với người bình thường.
Trong tim anh ta chỉ có đảng, chỉ có nguyên tắc, chỉ có chế độ, không có lãnh đạo và các mối quan hệ, cũng có thể coi đây là một sự khác biệt.
Thư ký đáp:
- Đồng chí Tô Tân Quốc nói, hôm nay là sinh nhật ông cụ thân sinh, cho nên mới gọi điện thoại xin phép, xin lùi thời gian đàm thoại.
Mạc Quốc Long liền tức giận:
- Làm bậy, để cho mấy thường vụ chúng ta mất công đợi cả một ngày, còn ra thể thống gì nữa?
Trương Nhất Phàm nghe đến đây, liền cười nói:
- Trưởng ban Mạc cũng đừng tức giận, tôi thấy đồng chí Tô Tân Quốc có quy tắc riêng, rất tốt. Bách sự hiếu làm đầu, anh ta đã làm đúng. Nhà nước, nhà nước, có nhà mới có nước.
Lục Chính Ông vỗn dĩ cũng muốn nói nhưng nghe Trương Nhất Phàm nói thế xong lại thôi. Xem ra Trương Nhất Phàm có ý đề bạt người này, tuy nhiên theo ông ta được biết, Trương Nhất Phàm không có người thân ở Giang Hoài. Hơn nữa con người Tô Tân Quốc rất thẳng tính, Trương Nhất Phàm dùng anh ta cũng chỉ thêm đau đầu. Bởi vì trong mắt của Tô Tân Quốc không có lãnh đạo, chỉ có nguyên tắc.
Sau này gặp phải vấn đề gì liên quan đến nguyên tắc và tình cảm, đến cả lời của Trương Nhất Phàm anh ta cũng không chịu nghe.
Nghĩ đến đây, ông ta cũng cười:
- Đồng chí Quốc Long này, để ngày mai đi! Hẹn thời gian với anh ta đi, ha ha…
Trong lòng Mạc Quốc Long vẫn còn bực tức, liền càu nhàu:
- Tôi không hiểu tại sao không dùng đồng chí Tạ Quang Viễn hiện đang là phó chủ tịch thường vụ thành phố ở Giang Hạ. Anh ta có điều gì không tốt hay sao? Đó cũng là một đồng chí cán bộ lâu năm rất có kinh nghiệm.
Trương Nhất Phàm nhìn hắn một cái, đến lượt nhà ngươi nói từ bao giờ vậy?
Hắn hắng giọng:
- Vốn dĩ tôi đã không muốn nói rồi nhưng nhân tiện đồng chí Mạc Quốc Long đã nhắc đến thì tôi xin được nói vài câu. Đồng chí Tạ Quang Viễn là có vấn đề, đối với những đồng chí có vấn đề, chủ trương của tôi là kiên quyết không dùng, không trọng dụng! Ngay hai hôm trước, khi tôi ăn cơm ở Giang Hoài Thực Phủ, thư ký của tôi Đằng Phi đã gặp phải đồng chí Tạ Quang Viễn, anh ta kéo Đằng Phi vào trong phòng, nhét cho hai vạn tệ, Đằng Phi đã không nhận liền đưa trả luôn cho anh ta.
Các anh xem, như hành động vừa rồi của đồng chí Tạ Quang Viễn còn muốn dùng nữa không, dám dùng nữa không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!