Chương 1336: Ban tổ chức mời đến nói chuyện

Tô Thiện gật đầu như thật, bọn người này, nói sự thật với họ, họ cũng không tin.

Tuy nhiên, đúng là cô không dám tin rằng, chỉ một câu nói của mình, ban tổ chức lại gọi chú đi nói chuyện. Ban tổ chức gọi đi nói chuyện có nghĩa là gì cơ chứ? Trong lòng Tô Tân Quốc rõ ràng hơn bất cứ người nào. Trong thời điểm nhạy cảm như thế này, một cuộc nói chuyện là vô cùng quan trọng.

Ông ta nhìn Tô Thiện, có đôi chút kinh ngạc, lúc lâu chẳng nói được gì.

Vừa rồi tất cả đều không tin, lời nói của Tô Thiện bây giờ đã thực sự linh nghiệm, điều đó nói lên điều gì cơ chứ?

Cha mẹ của Tô Thiện đều ngạc đến nỗi mãi mới hoàn hồn, con gái nhà ta lại quen biết Chủ tịch Trương?? Đó đúng là một chuyện tốt.

Người đầu tiên có phản ứng là bà thím:

- Tô Thiện, cháu quen với Chủ tịch Trương thật hả?

Đây là lần thứ 2 bà nhắc lại câu hỏi này, Tô Thiện không chút để tâm, nói:

- Đúng vậy, hồi cháu học đại học đã quen với anh ta.

Bà thím tỏ ra rất phấn khởi, đây đúng là một cơ hội.

Không ngờ Tô Thiện lại quen với Chủ tịch Trương, đột nhiên trong đầu bà thoáng qua một ý nghĩ:

- Tô Thiện, ở trường cháu và Chủ tịch Trương không yêu nhau phải không?

- Cái gì?

- Trí tưởng tượng của thím phong phú quá nhỉ?

Nét mặt của thím liền ngắn lại, cười cười:

- Thôi, thôi… Thím đùa đấy, có điều…

Bà liền nhìn ông xã nhà mình:

- Tân Quốc, ngày mai anh mới đi ban tổ chức, chi bằng tối nay cùng với Tô Thiện đi bái kiến Chủ tịch Trương?

Cái người đàn bà này thật là khôn ngoan, biết rất rõ mùi vị của quan trường, lúc này mà đi thăm Chủ tịch Trương, có phải là rất ý nghĩa không? Đến cả cha mẹ Tô Thiện cũng ủng hộ ý định đó:

- Đúng, nên chủ động tiếp cận với lãnh đạo, nếu cứ như thế này, dù có nỗ lực đến mấy cũng chẳng leo lên cao được.

Tô Tân Quốc tỏ vẻ không vui:

- Vớ vẩn, tôi phản cảm nhất là cái chuyện chạy quan chạy chức, bây giờ tôi làm cái gì cơ chứ? Tặng quà hối lộ? Các người đúng là thiếu suy nghĩ. Tôi thân là một đảng viên, một cán bộ nhà nước, tuyệt đối không làm những chuyện trái nguyên tắc. Làm người phải có nguyên tắc, không được vì được làm quan mà làm quan, phải tận tâm vì nhân dân mà làm việc, có đi tự các người đi.

Nói xong, Tô Tân Quốc nổi giận đùng đùng đi lên lầu.

Mọi người nhìn theo dáng ông ta mà thở dài. Ông ta vẫn cái tính ngang như cua.

Nếu nói đến nguyên tắc, nói đến tính đảng, cũng không được cứng nhắc đến vậy. Chủ động báo cáo với lãnh đạo, cũng là một phương pháp tăng cường giao tiếp với lãnh đạo, nếu không chủ động, không lẽ phải để lãnh đạo đến tìm anh? Gắn bó với tổ chức, đây là một nguyên tắc cơ bản.

Đây cũng là lý do tại sao Tô Tân Quốc chỉ có leo lên được đến vậy, vì anh ta là con người quá đỗi chính trực, lại nguyên tắc.

Tô Thiện nhún vai không nói gì:

- Chú đúng là ngoan cố quá mức. Như vậy không phải là công chính nghiêm minh, mà là ích kỷ. Chỉ muốn mình mình tiếng thơm muôn đời, mà không nghĩ đến khó khăn của gia tộc chúng ta, mà cứ ở đất Nam Hoa thì có ích lợi gì cơ chứ? Chẳng khác gì đi đày.

Thím liền nói:

- Mặc kệ ông ta, đúng là cái tính khó chừa, chuyên mất lòng người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!