Chuyện Tạ Quang Viễn chạy chức ở thành phố cũng đã lọt đến tai Trương Nhất Phàm, không ngờ y lại dùng tiền để hối lộ Đằng Phi.
Đối với việc này, Trương Nhất Phàm rất tức giận, thế nhưng đối với hai ứng cử viên cho vị trí số một của Giang Hạ, trong lòng hắn vẫn chưa chắc chắn lắm. Thế nên, hắn nghĩ đến cái người mà Tô Thiện đã nhắc đến
- Tô Tân Quốc.
- Đằng Phi, anh đem hồ sơ của Tô Tân Quốc cho tôi coi.
Đằng Phi liền lập tức chạy ra ngoài, lấy được hồ sơ của Tô Tân Quốc, theo như lời Tô Sảnh, Tô Tân Quốc là người duy nhất của nhà họ Tô dấn thân vào con đường làm quan, thế nhưng tính khí người này cổ quái, rất nguyên tắc, cho nên chưa bao giờ được trọng dụng. Tám năm làm phó chủ tịch thành phố ở đất Nam Hoa, thông thường trong tình trạng đó, không thăng tiến tức là sẽ tụt lùi.
Người bình thường chỉ cần làm một nhiệm kỳ là bị thay ngay, vì sao anh ta lại có thể được bầu làm phó chủ tịch thành phố tới 2 lần?
Trương Nhất Phàm mở hồ sơ của anh ta ra xem.
Tô Tân Quốc, nam, dân tộc Hán. Người thành phố Giang Hoài, tỉnh Giang Hoài. Sinh tháng 7 năm 1963, tốt nghiệp đại học luật thành phố X.
Đằng sau là về lý lịch của Tô Tân Quốc, Trương Nhất Phàm nhìn thấy ảnh của Tô Tân Quốc, một người 42 tuổi, ngũ quan đoan chính, sống mũi thẳng, mặt chữ điền.
Nhìn thế nào thì anh ta cũng không giống một người cứng nhắc khô khan, tại sao trong con mắt của Tô Thiện, lại là một người không chịu thay đổi cơ chứ? Nguyên tắc đến cùng? Đó không phải là từ mang nghĩa tốt.
Cái cô Tô Thiện này, sao lại nhìn như vậy về ông chú mình?
Ha ha, Trương Nhất Phàm bật cười, đúng là thú vị thật.
Nói tóm lại, cái anh Tô Tân Quốc này là người có năng lực, cống hiến không ít cho địa phương, hơn nữa còn là cán bộ cấp phó giám đốc sở nữa.
Đúng lúc này, trưởng ban Mạc đã đến, Trương Nhất Phàm nhìn thấy anh ta, liền đưa ra một điếu thuốc,
- Trưởng ban Mạc, hôm nay cơn gió nào lại đưa anh đến đây thế này?
Trưởng ban Mạc châm xong điếu thuốc;
- Chẳng phải là vì chuyện ở Giang Hạ hay sao, chiều nay Bí thư Lục mở cuộc gặp hội ý, để quyết định nhân sự.
- Ừ, chuyện ở Giang Hạ đó, đúng là cần phải bàn bạc một chút, tổ chức của chúng ta cần phải xem xét từ nhiều phương diện, phải cất nhắc đưa lên những cán bộ có đủ tư cách, từ đó chúng ta lựa chọn tuyển ra người ưu tú nhất.
Trưởng ban Mạc hơi sửng sốt:
- Toàn bộ, cán bộ ở Giang Hạ rất nhiều, đều đề xuất hay sao?
Trương Nhất Phàm nói:
- Chúng ta lựa chọn theo phương châm công bằng công chính, chỉ cần có năng lực, có đủ tư các, sao lại không cho họ một cơ hội?
Trưởng ban Mạc không hiểu, ý của Chủ tịch Trương là gì?
Anh ta vẫn nói thêm một câu:
- Khối lượng công việc có lớn quá không?
Trương Nhất Phàm thấy hơi kỳ lạ,
- Bây giờ trình độ tin học đã rất hiện đại rồi, hồ sơ cán bộ chỉ cần vào kho dữ liệu, tìm một lát là ra toàn bộ hồ sơ thôi, cái này thì có khó gì đâu chứ?
Trưởng ban Mạc toát cả mồ hôi, đúng là trình độ tin học phát triển, thế nhưng phòng dữ liệu lại là toàn mấy cô nữ, cả ngày chỉ lo tán chuyện chém gió, đánh chữ cũng là mổ cò hai ngón tay, một ngày có thể nhập được hai ba trang đã là tốt lắm rồi. Để bọn họ nhập toàn bộ hồ sơ vào kho dữ liệu. Còn làm cho họ đau khổ hơn là hấp diêm họ.
Nhưng hắn không tiện phản bác, việc này vốn dĩ là trách nhiệm công việc.
Trưởng ban Mạc nghĩ rằng Chủ tịch Trương cũng chưa chọn được ứng cử viên mặc định, thế mới quyết định sử dụng cái cách mò kim đáy bể này, trưởng ban Mạc vốn dĩ muốn ám hiệu điều gì đó với Trương Nhất Phàm, hi vọng Trương Nhất Phàm có thể giúp mình một tay. Thế nhưng thấy Trương Nhất Phàm lại dùng cái cách chọn người như vậy, anh ta cũng không nhắc đến nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!