Từ sau khi Đường Vũ đến thị trấn Liễu Thủy nhận chức Trưởng đồn Công an, tình hình an ninh trật tự của thị trấn Liễu Thủy thay đổi hoàn toàn. Người dân an cư lạc nghiệp, xe cộ, người qua lại cũng không còn phải lo sợ bị người ta đánh đập nữa.
Cũng vì vậy mà Trương Nhất Phàm giành được thiện cảm của những người dân nơi đây. Những người dân ở thị trấn Liễu Thủy đều biết người Chủ tịch thị trấn mới về này đã giải quyết được vấn đề khó khăn lớn khiến người ta phải thấp thỏm lo âu này cho thị trấn Liễu Thủy.
Nhưng dạo gần đây Trương Nhất Phàm có hơi buồn phiền. Dù dự án chuyển đổi cơ cấu mỏ than tiến hành rất thuận lợi, nhưng còn về phía Tế Châu và chuyện vay vốn mãi vẫn chưa thấy có văn bản phê duyệt gì cả. Từ sau khi kết thúc hội nghị gặp mặt ở thị trấn lần trước cho đến nay cũng đã hơn một tháng rồi. Nếu không vay được vốn thì tất cả những nỗ lực của Trấn Trí Phú bọn họ đều sẽ đi tong.
Nghe nói khởi công xây dựng công trình thủy lợi người dân rất nhiệt tình, lại thêm Trần Trí Phú không ngừng làm công tác tư tưởng và tuyên truyền nên về phương diện tổ chức nhân lực cơ bản là không có vấn đề gì.
Đúng lúc Trương Nhất Phàm đang vô cùng buồn rầu thì Giám đốc ngân hàng Nông nghiệp Đường gọi điện tới bảo hắn đến ngân hàng huyện một chuyến.
Giám đốc ngân hàng Đường không phải là đã từ chối mình rồi sao? Sao giờ lại tìm mình làm gì? Trương Nhất Phàm cũng không hiểu là đối phương đang suy tính gì nhưng hắn vẫn đến huyện như đã hẹn.
Giám đốc ngân hàng Đường tiếp đón Trương Nhất Phàm trong văn phòng. Thái độ lần này khiến cho Trương Nhất Phàm lấy làm lạ. Giám đốc ngân hàng không những đích thân rót trà cho Trương Nhất Phàm mà còn hỏi với vẻ thân thiết:
- Cậu có đem theo hồ sơ vay vốn không?
Trương Nhất Phàm lấy hồ sơ vay vốn của thị trấn Liễu Thủy để bên mình đưa cho Giám đốc ngân hàng. Giám đốc ngân hàng nhìn thoáng qua.
- Hai trăm ngàn tệ đúng không?
Sau đó đặt bút ký rất nhanh.
- Chủ tịch thị trấn Trương, cậu yên tâm đi. Trong vòng một tuần, số tiền này sẽ được chuyển đến tài khoản của Phòng tài chính thị trấn.
Trương Nhất Phàm cảm ơn Giám đốc ngân hàng. Lúc ra khỏi cửa thì thẳng người dậy, thở phào nhẹ nhõm. Thấy Trương Nhất Phàm đi rồi, Giám đốc ngân hàng cứ ngồi ở ghế nhìn bóng dáng của hắn mãi cho đến khi mất hẳn, ông ta vẫn còn ngồi suy nghĩ, người thanh niên này rốt cuộc là có thân thế như thế nào mà cô con gái rượu của Bí thư tỉnh ủy lại đích thân đến đây nói hộ cho hắn.
Giám đốc ngân hàng nghĩ mãi mà không tài nào đoán được điều bí ẩn trong chuyện này. Cố gắng vò đầu bứt tai suy nghĩ sâu xa hơn.
Sự thay đổi của Giám đốc ngân hàng ngày hôm nay hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Trương Nhất Phàm. Trong chuyện này e là có nguyên nhân nào khác. Chắc chắn không phải là Chủ tịch huyện Lâm, vì ông ta không biết chuyện mình đến tìm Giám đốc ngân hàng Đường. Chẳng lẽ là Đổng Tiểu Phàm làm trò gì đó?
Ra khỏi Ngân hàng nông nghiệp, Trương Nhất Phàm đi tới buồng điện thoại công cộng, gọi điện cho Đổng Tiểu Phàm. Ở bên kia đầu dây Đổng Tiểu Phàm cười hì hì nói:
- Sao, em vừa mới đi đã nhớ em rồi à?
- Nằm mơ đi cưng! Anh hỏi em một chuyện. Có phải là em đã nói gì đó với Giám đốc ngân hàng không?
- Ồ! Nói nãy giờ hóa ra là anh muốn hỏi tội. Thật là làm ơn mắc oán.
Đổng Tiểu Phàm giận giữ tắt máy, hung hăng dẫm lên hình một con heo trên thảm rồi mắng:
- Nhất Phàm đáng chết, Nhất Phàm thối tha! Dám coi lòng tốt của bản tiểu thư là lòng lang dạ thú. Sau này không thèm quan tâm đến chuyện của anh nữa!
Đúng là Đổng Tiểu Phàm làm chuyện tốt nhưng cũng không biết cô ta đã nói những gì với Giám đốc ngân hàng rồi? Ôi! Trương Nhất Phàm thở dài một tiếng, đúng là hết cách với Đổng Tiểu Phàm này rồi. Chỉ cần cô ta không tiết lộ thân thế của mình thì mình thật là biết ơn cô ta.
Cuối cùng thì chuyện xây dựng hệ thống dẫn nước cũng thực hiện được rồi. Trương Nhất Phàm chẳng còn lòng dạ nào mà tiếp tục nán lại huyện. Hắn lập tức bảo tài xế Tiểu Lưu lái chiếc xe tồi tàn về thị trấn Liễu Thủy.
Chiều hôm đó, Trương Nhất Phàm đã bàn bạc với Trần Trí Phú triệu tập cuộc họp khẩn cấp. Dự án xây dựng công trình thủy lợi đã có thể khởi công rồi, nội trong tuần này sẽ có vốn. Nghe được tin này, trong lòng ai cũng đều rất phấn khởi. Ngay cả Phó bí thư Lưu Thiên Lâm cũng nhìn Trương Nhất Phàm với một con mắt khác. Người thanh niên này không đơn giản đâu!
Bảy ngày, chỉ còn bảy ngày nữa là có thể khởi công rồi. Trong bảy ngày này, thị trấn Liễu Thủy vẫn không có một giọt mưa nào. Tình hình hạn hán càng nặng nề hơn. Sông Liễu Thủy đã cạn trơ đáy, lòng sông khô cạn, nứt nẻ.
Ngay cả nước uống của những người dân trong phạm vi mấy chục ki lô mét vuông của thị trấn Liễu Thủy cũng đã trở thành vấn đề.
Những ngày chờ đợi thông báo là một sự dày vò đau khổ.
Bảy ngày sau, Tưởng Trung Hoa, Phòng tài chính vô cùng vui mừng đến báo, vốn vay đã được gửi đến tài khoản rồi. Lúc này, cả thị trấn ngập trong niềm vui sướng. Cuối cùng thì cũng có thể khởi công rồi.
Đúng lúc này, Trương Nhất Phàm lại nhận được điện thoại của Chủ tịch huyện Lâm đích thân gọi tới. Dự án xây dựng hệ thống dẫn nước đã được thông qua rồi. Ủy ban nhân dân huyện Tề Châu quyết định đầu tư một trăm triệu tệ để phối hợp cùng với công trình thủy lợi của thị trấn Liễu Thủy.
Bây giờ bỏ công ra xây dựng hệ thống dẫn nước sẽ mang lại lợi ích lâu dài cho sau này. Cuối cùng thì hai bên cũng đã thỏa hiệp được rồi. Nhận được tin này, Trương Nhất Phàm và Trần Trí Phú chủ trì cuộc họp, tuyên bố việc sắp xếp nhân công và bổ nhiệm nhân sự cho dự án này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!