Chương 11: Giải mã thân phận

Theo quy định, cứ ai cười là phải uống một ly rượu, Hồ Lôi và Trưởng phòng Lương ngầm phối hợp rót ly rượu của mình, sau đó lại rót ly của Băng Băng và Đổng Tiểu Phàm.

Rượu ngũ lương chính tông, năm mươi hai độ, một ly rượu đầy ước chừng có một hai.

- Đánh cuộc chịu nhận thua, tôi uống đây!

Hai người bưng ly lên uống cạn một hơi, sau đó mắt nhìn chằm chằm vào hai cô gái. Băng Băng vênh mặt nói:

- Uống thì uống.

Nói xong cô ta cũng nâng cốc uống vào.

Chỉ còn lại Đổng Tiểu Phàm không có động thái gì, cô ta ngồi ở đó, hình như việc này đối với cô ta không có quan hệ gì cả, thấy ba người uống xong, cô mới nói:

- Các người thật xấu xa, hợp nhau lại để gạt tôi.

- Cái gì?

Ba người không hiểu hỏi lại.

Đổng Tiểu Phàm chỉ vào Trương Nhất Phàm nói:

- Chuyện lúc nãy mà anh ấy kể có buồn cười không? Một chút cũng chẳng thấy có gì buồn cười cả. Các người là giả vờ cười, cho nên không tính.

Hồ Lôi nói:

- Nếu không cười thật lòng thì chúng tôi cười là chuyện của chúng tôi, cô không cần cười là được rồi. Đã đánh cuộc thì phải chịu thua, Đổng đại tiểu thư à.

- Tôi….

Đổng Tiểu Phàm khẽ cắn môi:

- Tôi nghe có người đánh rắm nên mới cười thôi.

- Ha ha…

Câu nói lại khiến cho mọi người cười lên một trận. Hồ Lôi nói:

- Trương Nhất Phàm nói nửa ngày cô không chịu cười, người khác đánh rắm thì lại cười. Làm thế nào để nói, mọi người đều cười cả mà, cô còn có thể nhịn không cười thì thật là khâm phục. Nhưng bất kể nói thế nào cô rốt cuộc cũng đã cười, cho nên ly rượu này phải uống.

- Không uống được không? Tôi thật sự không biết uống rượu.

Đổng Tiểu Phàm có đôi chút khó xử, lớn như vậy rồi nhưng từ trước đến giờ chưa bao giờ uống rượu, càng không thể nói loại rượu mạnh như vậy.

Đột nhiên trong lòng cô nảy sinh một kế, làm rơi đôi đũa bên cạnh bàn, thừa dịp cuối xuống nhặt nói nhỏ với Trương Nhất Phàm:

- Nếu anh không giúp tôi giải vây, tôi sẽ nói rõ hết thân phận của anh ra. Hừ!

Thân phận thật sự của Trương Nhất Phàm ở Thông Thành không ai biết, Đổng Tiểu Phàm làm như vậy sẽ rất nguy hiểm, hắn thật sự có hơi lo lắng. Cô bé kia từ nhỏ tính tình đã như vậy rồi, nói một không hai, không ai có thể cản được.

Chẳng may thân phận thiếu gia nhà họ Trương ở Lĩnh Nam của hắn bị công khai thì sau này muốn ở lại Thông Thành cũng khó. Trương Nhất Phàm tức giận cắn răng, đành phải nhượng bộ cô ấy thôi.

Dám uy hiếp ta hả! Xem sau này ta sẽ trả đũa như thế nào.

Tức giận thì vẫn tức giận, còn giải vây cho Đổng Tiểu Phàm thì vẫn phải giải vây. Đang lúc Trương Nhất Phàm nghĩ cách giải vây cho cô nàng thì điện thoại của Lương Chính Hòa reo lên. Trương Chính Hòa nhìn số điện thoại một lát rồi ấn im lặng, sau đó hắn nghe máy.

- A! Trưởng ban thư ký, xin chào. Vâng vâng vâng, tôi đến ngay. Ha ha … được Trưởng ban thư ký chỉ bảo, tôi đâu dám làm sai.

Lương Chính Hòa nghe điện thoại xong, lập tức cáo biệt ra về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!