Sứ thần Bắc Yến quỳ trước mặt Hoàng đế, "Năm xưa phụ thân của người dốc toàn lực quốc gia tấn công Bắc Yến, Bắc Yến gần như diệt vong, cho đến tận bây giờ, cũng chưa hồi phục được sức lực."
"Những năm qua, biên giới quấy nhiễu liên tục, nào phải chúng thần nguyện ý, là mẫu thân của người đã ngầm ra lệnh cho chúng thần thỉnh thoảng nam hạ, nhằm kìm chân bước tiến của biên quân, không cho họ hồi triều."
"Nàng ta cho phép chúng thần cướp bóc lương thực, trâu bò, hứa sẽ tuyệt đối không phái binh tấn công."
Hoàng đế đại nộ, "Càn rỡ, ngươi dám vu khống đương triều Thái hậu."
Sứ thần kêu oan, đồng thời dâng lên chứng cứ.
Ai ngờ Hoàng đế căn bản không xem, vơ lấy rồi tiện tay ném đi.
"Thái hậu đã băng hà, các ngươi vì tự bảo vệ mình, liền đổ oan lên người nàng ta, trẫm há có thể tha cho ngươi."
Nàng gọi cấm quân, "Đẩy kẻ ăn nói dối trá này ra ngoài, lập tức c.h.é. m đầu, đưa thủ cấp về Bắc Yến, bảo bọn họ phái người khác đến thương nghị với trẫm."
Mấy vị đại thần Nội Các đứng ở vị trí đầu tiên nhặt lấy những chứng cứ bị Hoàng đế ném đi, trao đổi ánh mắt với nhau.
"Bệ hạ bớt giận, thần thấy, chuyện này chưa hẳn là Bắc Yến thoái thác trách nhiệm."
Kẻ kích động nhất chính là Tiêu Từ Dự.
Chính sách hòa hoãn của Tống Thái hậu đối với Bắc Yến khiến y mấy ngày mấy đêm khó chợp mắt.
Đều là tâm huyết của Tiên Đế đó.
Các thành trì mà Diệp gia, dòng họ thiện chiến nhất của triều Hi, đã phải trả giá bằng tính mạng cả tộc mới giành được, lại bị Tống Thái hậu dễ dàng trả lại.
Thật sự là trời xanh không có mắt.
"Tống Thái hậu vẫn luôn thân cận Bắc Yến, điểm này, thần tin Bệ hạ cũng không có dị nghị."
Tiêu Từ Dự thân là Nội Các Thủ phụ, hiếm khi có lúc kích động đến vậy.
"Đánh Bắc Yến thì nên thừa thắng xông lên, Thái hậu không những không làm, còn lấy đủ mọi lý do để rút quân, sau đó trả lại thành trì, nói là vì biên giới an ninh, nhưng biên giới có an ninh không?"
"Sự quấy nhiễu trong miệng Bắc Yến, thực chất là bao nhiêu gia đình ở biên giới triều Hi tan cửa nát nhà."
Tiêu Từ Dự phẫn nộ, "Chỉ vì muốn điều thủ lĩnh cấm quân đi, tạo điều kiện cho Tống gia thâu tóm quyền lực, không tiếc cấu kết với địch quốc, tàn hại dân chúng, quả thực cực kỳ hung ác."
Y đột nhiên di chuyển bước chân, từ tay các đại thần khác đoạt lấy từng tờ giấy chứng cứ, nghiêm túc đọc lại một lần nữa.
"Bệ hạ, những tội chứng này không phải làm giả, nếu Bệ hạ không tin, vậy thì cứ điều tra rõ ràng đi."
Những người có mặt đều biết nỗi khó khăn của Tiêu Từ Dự.
Khi Tống gia kiểm soát triều chính, y như đi trên băng mỏng, cẩn trọng từng li từng tí.
Y đã trải qua mọi chuyện hoang đường, đến mức những chiếu lệnh mà Hoàng đế ban bố sau khi đăng cơ, trong mắt y, đều chẳng đáng kể.
"Tiêu đại nhân, ngươi chắc chắn những cái gọi là tội chứng này, không phải làm giả?" Hoàng đế hỏi.
"Thần nguyện lấy thủ cấp trên cổ để đảm bảo."
Trương Kính đột nhiên quỳ xuống, "Bệ hạ, thần cũng nguyện lấy quan chức để đảm bảo, khẩn cầu Bệ hạ đừng để tình cảm lấn át lý trí, việc cần điều tra vẫn phải điều tra."
"Thần đồng thỉnh."
"Thần đồng thỉnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!