Dịch: Y Na
"Có gì đâu, ở quê tớ còn nhiều lắm."
Ở nhà mở quán ăn nên năm nào bọn họ cũng làm rau muối, còn rất nhiều hàng tồn để dành.
Hai người nói chuyện thêm vài câu mới tắt điện thoại, lúc này đã giữa trưa.
Sau khi úp một tô mì ăn qua loa, cô lấy máy tính ra bắt đầu đăng ký tài khoản video.
Bà Táo không thể rời khỏi tượng Táo quân nên Lâm Hoài Hạ chuyển máy tính vào bếp, tiện thể cho bà ấy xem video ẩm thực là gì.
Nói xong những điều cần nói, Lâm Hoài Hà lại hỏi: "Thành thật mà nói, cháu phải có bao nhiêu fan hâm mộ mới nhận được linh điền?"
"Lãnh đạo không nói nên ta cũng không biết.
Cô đừng vội, chờ đến khi đủ điều kiện là biết ngay mà."
Lâm Hoài Hạ kinh ngạc: "Bà không phải người đứng đầu ạ? Phía trên còn có lãnh đạo sao?"
"Ừ, miếu Táo quân không chỉ có ông bà Táo mà còn có rất nhiều nhân viên."
Lâm Hoài Hạ nghĩ thầm, miếu Táo quân chính là chi nhánh công ty Táo quân của tập đoàn Thiên Đình? Còn nhà cô là văn phòng nhân gian của chi nhánh công ty?
Hay lắm, đúng là phong cách! Thiên Đình cũng được cải cách rồi sao?
"Lâm Hoài Hạ!"
Nghe thấy bên ngoài có người gọi mình, Lâm Hoài Hạ liền đi tới sân trước.
Một người đàn ông cao lớn đẹp trai nhìn thấy cô thì tươi cười: "Tớ biết ngay là cậu về mà."
Thấy anh ấy định đi vào, Lâm Hoài Hạ vội vàng ngăn cản: "Cậu đừng có vào, tớ vẫn còn muốn sống thêm vài năm nữa."
Từ Thanh Trúc trừng mắt: "Cái đồ vô lương tâm nhà cậu, tớ vừa về nhà là tới gặp cậu, cậu lại cho rằng tớ là virus."
"Chưa phát bệnh thì ai mà biết được."
Thị trấn Liễu Giang có hình chữ giếng (), cuối đường bên phải là nhà họ Lâm và nhà họ Từ, Từ Thanh Trúc bằng tuổi Lâm Hoài Hạ, hai người là bạn cùng lớp từ hồi tiểu học, đến đại học mới đường ai nấy đi, chính là thanh mai trúc mã.
Nhưng trước tình hình dịch bệnh, thanh mai trúc mã gắn bó như nhựa plastic cũng phải giữ khoảng cách.
Từ Thanh Trúc bĩu môi: "Tai hoạ ngàn năm cậu cũng không chết được đâu."
Xe của Từ Thanh Trúc đậu ở ngoài cổng, anh ấy lấy từ trong xe ra một bao gạo nói: "Mẹ tớ bảo mang cho cậu, đây là gạo cậu tớ trồng, không có thuốc trừ sâu."
"Cảm ơn bác Vương giúp tớ."
"Không cần cảm ơn, tí làm cho tớ hũ rau muối là được."
"Mơ đi, cho cậu nhiều nhất mười cân thôi.
" Hũ đựng rau củ của bọn họ cao bằng nửa người, cô tiếc của.
"Sao cậu ki bo thế!"
Từ Thanh Trúc: "Chắc cậu cũng mới từ thị trấn Thanh Long về, cậu dọn dẹp trước đi, có chuyện gì thì nói sau."
"Được thôi, bái bai!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!