Dịch: Y Na
"Hoài Hạ, anh đến trước cổng nhà em rồi."
"Anh đến cổng rồi á?" Lâm Hoài Hạ tỉnh táo lại, nhìn điện thoại, là Lục Nghiễn.
Cô cầm điện thoại xỏ dép chạy ra mở cổng.
Để điện thoại sát tai, Lục Nghiễn nghe thấy một loạt tiếng sột soạt, khóe miệng bất giác nhếch lên.
Cổng lớn mở ra, một người đàn ông đẹp trai cao lớn đứng ở đó, cười nhẹ một tiếng.
"Hoài Hạ, đã lâu không gặp!"
Với chiều cao và ngoại hình của Lục Nghiễn, không vào giới giải trí kiếm tiền không phải tổn thất của anh, mà là tổn thất của giới giải trí.
Lâm Hoài Hạ cảm thấy, chỉ cần anh cười nhẹ một tiếng là cái mùa xuân hơi lành lạnh này như bước vào đầu hạ, không khí ấm áp, trăm hoa đua nở, trái cây toả hương.
"Sao lại ngây ra thế?"
Lâm Hoài Hạ vội vàng đảo mắt nhìn nghiêng: "À thì, sao anh lại tự mình tới?"
Cô tưởng anh sẽ gửi trực tiếp bằng chuyển phát nhanh.
"Thời gian này gửi thực phẩm tươi sống bằng chuyển phát nhanh hơi rắc rối nên anh lái xe tới luôn cho nhanh."
Ánh mắt mang theo ấm áp của Lục Nghiễn rơi lên người cô, cô của cuộc sống thường ngày và khi làm việc rất khác nhau.
Lọn tóc rơi trên trán, khuôn mặt không trang điểm, còn có bộ quần áo lông xù mặc ở nhà, trong mắt anh, lúc này cô giống như một con thỏ nhỏ đáng yêu.
Còn khi ở nơi làm việc, cô sắc bén như dao, chỉ có chuôi dao buộc bông là mềm mại, lúc vung dao, bông sẽ đung đưa, trêu chọc trái tim anh từng chút một.
Lục Nghiễn mang tôm hùm ra khỏi xe, Lâm Hoài Hạ mở nắp thùng xốp, một cái càng khí thế hung hăng lập tức vung về phía cô.
Woa, năng động thật đấy.
"Anh muốn ăn thế nào?"
Lục Nghiễn: "Hỏi anh?"
"Đúng vậy, anh vất vả mang tôm hùm tới cũng nên ăn một bữa trước khi đi.
Nếu anh sợ về muộn thì thôi, lần sau em mời anh ăn cơm cũng được."
"Không xa, chỉ một trăm cây số thôi."
Tình hình dịch bệnh đường xá thông thoáng, lái xe một trăm cây số đúng là không xa.
Lâm Hoài Hạ lại hỏi anh: "Đã không xa thì ở lại ăn cơm tối đi, anh muốn ăn thế nào?"
"Em xem mà làm, em làm gì anh cũng thích ăn."
"Ôi, dễ ăn vậy sao, lần trước nghe bạn anh nói anh không ăn cái này, không ăn cái kia, đồ ăn cay anh cũng không ăn, vậy anh ăn có ăn tỏi không?"
Lục Nghiễn lúng túng hắng giọng một cái: "Ăn."
"Được, vậy khách theo chủ nhé."
Nói tới cô quen anh cũng là vì đồ ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!