Dịch: Y Na
"Anh hai, anh vẫn chưa về thành phố à."
"Đã có thông báo đi làm đâu, về làm gì.
Ở thành phố chỉ có thể ở nhà, không thoải mái dễ chịu bằng nông thôn, em về đây làm gì?"
"Em làm nhiều cải ướp dầu ớt quá, còn có gạo, táo người khác cho, đặc biệt mang về cho mọi người."
Lâm Diên Đông không đồng ý liếc cô một cái: "Giờ là lúc nào mà em còn chạy lung tung bên ngoài, nhà chúng ta có lương thực có đất đai, không thiếu ăn."
Lâm Hoài Hạ ngồi ở ghế lái, không xuống xe: "Em đã đặc biệt đi một chuyến mang tới cho mọi người thì chắc chắn là đồ tốt.
Đồ ở trong cốp xe, các anh lấy ra đi, bọn họ không cho em vào, lát nữa em về luôn."
Sau khi chuyển hết đồ đạc trong xe xuống, cô khoát tay quay xe, lái về thị trấn Liễu Giang.
Một túi gạo, một túi cải ướp dầu ớt, còn có một thùng táo lớn.
Lâm Diên Đông một tay xách gạo, một tay xách cải ướp.
Lâm Tùy Tâm ôm thùng táo kia, khá lắm, nặng muốn chết.
Vừa ôm lên, Lâm Tùy Tâm méo cả mặt, vội vàng buông xuống.
Lâm Diên Đông quay lại: "Hay là để anh bê táo cho?"
Lâm Tùy Tâm: "Không cần, em bê được, anh cả đi trước đi."
Chờ Lâm Diên Đông đi trước, anh ấy nghỉ ngơi một lát rồi trực tiếp mở thùng ra: "Nào, nào, nào, ai cũng có phần, mỗi người một quả, giúp tiêu trừ hàng hóa."
"Anh hai Lâm, em không thích táo."
"Ăn nhiều táo sống lâu trăm tuổi đấy, ăn đi."
Cưỡng ép nhét cho mỗi người một quả, sau đó bê lên cái thùng nhẹ đi rất nhiều.
Mấy người bị ép nhận táo cũng không quan tâm đến việc táo đã được rửa sạch chưa, trực tiếp gặm luôn.
Ăn được mấy miếng, mọi người nhìn nhau, vội vàng đuổi theo Lâm Tùy Tâm.
"Anh Lâm, cha mẹ em cũng thích ăn táo, anh cho em thêm mấy quả nữa."
"Em lấy một quả cho em gái."
"Em lấy một quả cho người yêu, cô ấy chưa được ăn táo bao giờ."
Lâm Tùy Tâm có thể làm việc tốt trong ngành tài chính là do có đủ đầu óc, anh ấy chính là loại người khôn hơn khỉ.
Thấy thái độ của mọi người thay đổi 180°, anh ấy lập tức cảm thấy có gì đó sai sai, lao ra khỏi đám đông xung quanh, ôm thùng táo trên tay chạy nhanh về nhà.
Về đến nhà, anh ấy cầm một quả táo lên cắn một miếng răng rắc.
Không sai, chính là âm thanh của sự hối hận! Là âm thanh của sự tan nát cõi lòng!
Tự tát mình một cái thật mạnh, sao anh ấy lại không tin lời của em gái chứ?
Ôi! Phí phạm một đống táo lớn của tôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!