Chương 9: Tôm Lạnh Giải Nhiệt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chàng trai này đúng là có chút kỹ thuật cơ bản, làm ra bánh bao súp rất có nguyên tắc, được đánh giá cấp ba, tay nghề mẹ Thiến Thiến thì kém hơn chút, ắt là do chỉ nấu nướng tại nhà, được đánh giá cấp hai.

Khương Tiêu Tiêu suy nghĩ, hỏi chàng trai trẻ tuổi: "Anh làm ở khách sạn mấy năm rồi?"

"Ba năm." Đối phương trả lời.

"Anh nấu món chính luôn à?" Khương Tiêu Tiêu tiếp tục hỏi.

"Phải, thời gian đó tôi nấu món chính với bếp trưởng."

Khương Tiêu Tiêu gật đầu nói: "Phương pháp gói bánh bao súp trong quán tôi có khác biệt một chút, hai người nhìn tôi gói hai cái này, học theo xem sao."

Khương Tiêu Tiêu làm thật chậm rãi, cố gắng kỹ lưỡng để hai người nhìn kịp động tác của mình, hỏi: "Có học theo kịp không?"

Chàng trai trẻ hỏi: "Dù sao cũng là bánh bao súp thôi mà, chỉ cần vỏ bánh ngon, nhân bánh ngon, gói thế nào cũng vậy mà? Tại sao nhất định phải làm giống hệt thế này?"

Tại vì hệ thống yêu cầu như thế, Khương Tiêu Tiêu nghĩ thầm, dĩ nhiên không thể nói thành lời, cô chỉ cười bảo: "Truyền thống của quán là như vậy."

Mẹ Thiến Thiến không hỏi gì, chỉ cầm phần bột mì lên, học theo động tác Khương Tiêu Tiêu bắt đầu cán bột.

Buổi chiều không làm gì, Khương Tiêu Tiêu vừa chuẩn bị nguyên liệu, vừa nhìn hai người luyện tập.

Ước chừng một tiếng đồng hồ sau, Khương Tiêu Tiêu đứng lên, cẩn thận xem xét thành quả của hai người, mỉm cười bắt tay mẹ Thiến Thiến: "Chào mừng chị gia nhập quán ăn sáng."

"Tại sao vậy?" Chàng trai trẻ không phục: "Rõ ràng tôi gói đẹp hơn chị ấy mà?"

Khương Tiêu Tiêu lấy phần bánh bao súp mà ba người đã gói, bày ra trước mặt anh ta: "Anh nhìn thử xem?"

Trong số ba người, đương nhiên bánh bao súp mà Khương Tiêu Tiêu gói là đẹp mắt nhất, thân bánh tròn trịa, từng nếp gấp bánh bao nho nhỏ đều đặn xoắn lại, vừa quy chuẩn vừa đáng yêu. Bánh bao của chàng trai trẻ thì kém hơn một tí, thân bánh vốn đầy đặn, mà nếp gấp trên đỉnh đầu lại khá to, khó tránh khiến tổng thể nhìn hơi nhỏ gầy. Mà vẻ ngoài bánh bao súp của mẹ Thiến Thiến làm là tệ nhất, nhưng trong một tiếng qua bà lại là người có tiến bộ rõ rệt, tuy chưa đạt tới yêu cầu của Khương Tiêu Tiêu đề ra, nhưng có thể thấy bà ấy rất nỗ lực làm theo lời cô.

"Anh nhìn đi, tôi đã nói rồi, bánh bao súp trong quán tôi có yêu cầu như thế, anh cũng đã nấu món chính được vài năm, nhưng không chịu nghe theo lời tôi, một mực làm theo cách của bản thân." Khương Tiêu Tiêu nói: "Mặc dù chị ấy không quá thành thạo, nhưng tôi tin chỉ cần cho chị ấy thời gian, chị ấy có thể làm được bánh bao súp thoả mãn yêu cầu, nên tôi chọn chị ấy."

Chàng trai trầm mặc không nói, cuối cùng gật đầu, chuẩn bị ra về.

"Này, chờ đã." Khương Tiêu Tiêu cầm một chiếc hộp đóng gói, gói số bánh bao súp đưa cho anh ta: "Làm anh mất một buổi trưa, anh cầm số bánh này đi, mặc dù chưa đạt chuẩn lắm, nhưng chắc chắn vẫn rất ngon."

Chàng trai có hơi bất ngờ, cầm lấy hộp bánh: "Cảm ơn."

"Cô chủ tốt bụng quá, còn đưa cho anh ta nhiều bánh bao súp như vậy."

"Dù sao cũng không bán được mà." Khương Tiêu Tiêu chỉ số bánh bao súp trên bàn: "Phần này là chị gói, lát về chị nhớ mang theo nhé."

Mẹ của Thiến Thiến tên là Ngô Quyên, Khương Tiêu Tiêu bèn gọi bà ấy là chị Quyên. Có bà ấy hỗ trợ ở quán, Khương Tiêu Tiêu cũng thoải mái không ít, buổi sáng làm việc qua tám giờ sáng, khách cũng ít hơn, cô có thể ra ngoài mua thức ăn, giao quán ăn cho chị Quyên.

Ngày đó mua nguyên liệu về, vừa khéo gặp Du Du đang ăn sáng ở trong quán, hiếm lắm cô nàng mới ăn mặc chỉnh tề, đối diện là một chàng trai trẻ, nước da trắng trẻo, thoạt nhìn rất nhã nhặn, hai người đang ăn bánh bao súp và sữa đậu nành.

"Cô chủ về rồi à?" Du Du cười chào hỏi: "Cuối cùng quán cô cũng chịu mở lâu hơn, tôi mới có thể ngồi đây ăn điểm tâm được."

Trong quán còn có không ít khách, nghe vậy cũng gật đầu hùa theo: "Phải đó, lúc trước lần nào đến đây cũng thấy quán ăn đóng cửa, bây giờ cuối cùng có thể ăn rồi."

Khương Tiêu Tiêu nhìn đám người thích nằm ỳ trên giường này, lắc đầu cười bảo: "Có đóng cửa trễ hơn thì cũng phải tới trong buổi sáng đó, đừng như lần trước, hai giờ chiều còn đến đây đòi ăn điểm tâm."

Du Du ăn sáng xong, chờ chàng trai đối diện từ từ nhấm nháp xong rồi tính tiền rời đi.

"Ối? Đó là bạn trai của Du Du sao? Đẹp trai quá đi." Có mấy vị khách quen mặt hỏi dò lẫn nhau.

"Không biết nữa, nhưng mà Du Du tới đây lâu vậy rồi, chưa hề thấy cô ấy có bạn trai." Một người khác đáp lại: "Nhắc mới nhớ, Du Du làm gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!