Ngày tháng bận rộn trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác Khương Tiêu Tiêu đã mở tiệm được gần một tháng, việc kinh doanh cũng càng ngày càng tốt, cô cũng dần quen thói sáng sớm thức dậy mở quán, đến giữa trưa sẽ nghỉ ngơi một lát, buổi chiều thì chuẩn bị cho hôm sau.
Hôm đó, Khương Tiêu Tiêu đang ngủ trưa ở trên lầu, đột nhiên bị một tiếng gõ cửa đánh thức, cô vội mặc quần áo vào rồi xuống lầu mở cửa, phát hiện là bà chủ quán ăn vặt và một phụ nữ đang tỏ vẻ sốt ruột.
"Bác gái, có chuyện gì vậy?"
"Cháu gái, hôm nay cháu có gặp Thiến Thiến không?" Bà chủ quán hỏi.
Là cô bé mà mỗi khi mẹ đi làm sớm sẽ đến quán ăn hoành thánh nhỏ, Khương Tiêu Tiêu gật đầu: "Hôm nay trước khi đi học, em ấy có đến đây ăn sáng."
"Ôi, hôm nay Thiến Thiến không tới trường!" Bà chủ quán nói: "Giáo viên gọi cho mẹ nó, hỏi sao hôm nay nghỉ học không phép, mẹ nó mới biết chuyện."
"Em gái, con bé có nói gì với em không?" Mẹ Thiến Thiến hỏi, nhìn bà ấy có vẻ mệt mỏi, ắt hẳn là vì sốt ruột, tóc tai tán loạn, còn đang mặc đồng phục của nhà máy.
"Hôm nay em ấy không nói gì cả, vừa ăn xong hoành thánh nhỏ thì lập tức rời đi." Khương Tiêu Tiêu nói: "Chị, chị bình tĩnh, mọi người đã báo công an chưa? Có đi hỏi thăm mọi người xung quanh đây chưa?"
"Đã báo công an rồi, nhưng chỉ biết con bé đi về phía trường học mà thôi." Người mẹ tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất: "Làm sao bây giờ, cũng không biết con bé đi đâu làm gì..."
"Ôi... Chị đừng ngồi đây, mau vào trong quán đi." Khương Tiêu Tiêu cùng bà chủ quán ăn vặt đỡ bà ấy vào trong quán, rót cho bà ấy một cốc nước ấm.
"Em nghĩ lại xem, con bé có thể đi theo bạn bè hay họ hàng trong nhà không?" Bà chủ quán hỏi.
"Bọn em ở trong này không có họ hàng gì, nhà ngoại nó cũng không ở trong đây." Người mẹ nói: "Hình như nó cũng không có bạn bè, em bận rộn công việc, hầu như là chạy tới chạy lui từ nhà đến nhà máy thôi."
"Mấy ngày nay, hình như Thiến Thiến không được vui." Khương Tiêu Tiêu nhớ lại, nói: "Em thấy em ấy vừa ăn sáng vừa lén lau nước mắt nên mới hỏi em ấy bị làm sao, em ấy nói rằng, rõ ràng bản thân rất biết điều, sao mọi người vẫn nói mẹ rất vất vả, muốn em ấy phải ngoan ngoãn hơn nữa."
"Ừm... Chuyện này, có lẽ ai cũng thích nói vậy với trẻ con hết." Người mẹ do dự nói: "Một mình chị nuôi cả nhà, lại phải chăm sóc nó, hiện tại con bé cũng lớn hơn, chị thấy người khác đều đi học thêm nên cũng cho con bé đi học, cuối tuần chị cũng có thể tăng ca, không biết có phải là vì lý do này không, có lẽ là do hàng xóm xung quanh đã nói gì đó với con bé."
"Chậc, lúc trước con bé cũng nói với chị." Bà chủ quán nói: "Lúc trước bố nó còn ở đây, ngày nào mẹ nó cũng nấu đồ ăn ngon, giờ cơm chiều có thể cười đùa trò chuyện với bố mẹ, tan trường có mẹ đến đón, sau này bố mẹ ly hôn, thế là chỉ còn một mình con bé."
"Phải rồi!" Khương Tiêu Tiêu nghe bà ấy nói xong thì đột nhiên nghĩ đến: "Chị có hỏi thử bố của em ấy chưa?"
Người mẹ hơi sửng sốt: "Nhưng con bé cũng không biết bố nó ở đâu."
"Hỏi thử xem, biết đâu lại có?" Bà chủ quán nói.
Người mẹ ra ngoài gọi điện thoại, Khương Tiêu Tiêu thở dài: "Trẻ con tuổi này là nhạy cảm nhất, nếu ở một mình lâu ngày sẽ nghĩ đông nghĩ tây."
"Nếu không sao lại nói bố mẹ ly hôn sẽ ảnh hưởng rất lớn tới trẻ con chứ." Bà chủ quán nói.
"Nhưng nếu hôn nhân miễn cưỡng ở cùng nhau thì đâu có tốt cho đứa nhỏ?" Khương Tiêu Tiêu nói: "Thật ra trẻ con biết rất nhiều, Thiến Thiến nói với cháu, bố mẹ ly hôn, em ấy cũng không biết lý do, bởi vì trước giờ mẹ của em ấy không nói, nếu có thể tâm sự cùng em ấy, tháo gỡ khúc mắc, trẻ con sẽ tự có cách lý giải của nó."
Lúc này, mẹ của Thiến Thiến nói chuyện điện thoại xong thì quay lại, khuôn mặt như trút được gánh nặng: "Con bé ở chỗ bố nó, ông ấy bảo sẽ lập tức chở nó về đây."
Khương Tiêu Tiêu và bà chủ quán đều thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi."
"Chị à." Khương Tiêu Tiêu kéo mẹ Thiến Thiến sang bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Không phải em nhiều chuyện, nhưng chị không nói cho Thiến Thiến biết nguyên nhân hai người ly hôn sao?"
"Chuyện kiểu này nói cho trẻ con biết sao được!" Mẹ của Thiến Thiến nói, nhìn bà ấy có vẻ hơi khó xử: "Bố nó có người bên ngoài, sống chết muốn ly hôn với chị, trước kia trong gia đình, ông ta đi làm ở ngoài suốt, chị ở nhà chăm lo nhà cửa, lúc ly hôn, chị gần như không được chia một cắc, cho nên chị mới phải đi làm vất vả thế này."
"Chị nói cho em ấy biết đi." Khương Tiêu Tiêu nói: "Thật ra trẻ con biết nhiều hơn chúng ta tưởng, chị không nói cho em ấy, ngược lại khiến em ấy tự suy diễn vẩn vơ, Thiếu Thiến là đứa trẻ rất hiểu chuyện, tự em ấy sẽ có cách lý giải của bản thân mình, chờ khi em ấy về, chị nên nói chuyện rõ ràng với em ấy, hai mẹ con chị sống nương tựa lẫn nhau, cho nên không thể hiểu lầm nhau được."
"Chậc, chị sẽ nói chuyện với con bé, cảm ơn em trong khoảng thời gian này đã chăm sóc nó." Mẹ của Thiến Thiến cảm kích nói.
"Không có việc gì." Khương Tiêu Tiêu cười nói: "Từ nhỏ em cũng ở với mỗi mình mẹ, nên có thể dễ dàng thấu hiểu em ấy."
Một hồi sau, ngoài cửa có tiếng xe ô tô dừng lại, ba người trong quán ngẩng đầu lên nhìn, thấy một người đàn ông trung niên có hơi mập mạp đang kéo tay Thiến Thiến đi vào.
"Mẹ!" Thiến Thiến thấy mẹ thì muốn chạy tới nhào vào lòng bà, song giữa đường có hơi khựng lại, sợ sệt nhìn bà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!