Chương 50: Cơm Nếp Bí Đỏ Và Hạt Dẻ Ngào Đường

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mùa thu là mùa ăn bí đỏ và hạt dẻ. Khi điểm thành tựu đủ để mua công thức mới, Khương Tiêu Tiêu lập tức bảo Thất Thất đưa cho mình công thức cơm nếp bí đỏ[1] và hạt dẻ ngào đường[2].

[1] Cơm nếp bí đỏ ().

[2] Hạt dẻ ngào đường ().

Hạt dẻ ngào đường là một món ăn vặt hơi phức tạp. Đầu tiên, cẩn thận bóc vỏ hạt dẻ, giữ lại lớp vỏ lụa bên trong, sau đó cho baking soda vào ngâm qua đêm. Sáng hôm sau, đun sôi trực tiếp trên lửa nhỏ, khi nước luộc hạt dẻ chuyển sang màu đen thì đổ nước đi, thêm nước vào và tiếp tục luộc. Lặp lại vài lần cho đến khi màu nước nhạt dần, chuyển sang màu đỏ rượu nhạt.

Hạt dẻ đã luộc xong thì gỡ bỏ bớt gân xơ, lau sạch lông tơ trên vỏ lụa, sau đó cho vào nồi thêm đường và ngâm nấu từ từ. Vì giữ lại lớp vỏ lụa nên dù nấu thế nào cũng không lo hạt dẻ bị nát. Nấu cho đến khi nước đường cạn bớt, chỉ còn lại một phần nhỏ so với ban đầu thì tắt bếp và nêm gia vị. Việc nêm gia vị chỉ cần thêm một chút rượu là được. Khương Tiêu Tiêu đã thử cho lần lượt rượu thanh mai, rượu đào và rượu dâu tây vào, muốn xem chúng có gì khác biệt.

Hạt dẻ ngào đường làm xong được làm nguội rồi cho vào tủ lạnh qua đêm. Sáng hôm sau, Khương Tiêu Tiêu lấy một ít của ba loại hạt dẻ ra đặt vào đĩa, mời mọi người nếm thử. Cuối cùng, rượu đào và rượu dâu tây bị loại vì hương thơm quá nồng, lấn át mùi thơm của hạt dẻ, còn rượu thanh mai thì được giữ lại.

Hạt dẻ ngào đường đã hoàn thành ăn vào mềm dẻo, thơm ngọt. Vì thời gian nấu rất lâu, cộng thêm nước đường đã ngấm sâu vào bên trong, nên hương vị gần giống với món tráng miệng, rất hợp để dùng kèm trà. Vì vậy, nó đã trở thành món ăn nhẹ đặc biệt cho mùa thu, cũng nhanh chóng trở thành món khoái khẩu mới trong các buổi trà chiều của mọi người.

Món cơm nếp bí đỏ nướng thơm lừng thì được bán vào buổi sáng, so với món mì bò khó mang đi, món này mang đi tiện lợi hơn nhiều.

Bí đỏ vào mùa này là ngọt và dẻo nhất. Khương Tiêu Tiêu đã mua loại bí đỏ Beibei[3] chất lượng tốt, rửa sạch rồi cắt đôi theo chiều ngang, loại bỏ phần ruột bí ở giữa, sau đó phết một lớp bơ lên phần thịt bí, rắc tiêu đen rồi cho vào lò nướng. Khi đũa có thể dễ dàng xuyên qua bí đỏ là bí đã chín.

[3] Bí đỏ Beibei (): là một loại bí ngô nhỏ được trồng ở Nhật Bản vào năm 1998, vừa ngọt và sáp. Nó có vị như hạt dẻ rang và ngọt gấp 16 lần so với bí ngô thông thường. Hầu hết vị ngọt đều đến từ đường Xylose, tiền thân của xylitol, loại đường này không dễ dàng bị hấp thụ bởi cơ thể con người.

Trong lúc nướng bí đỏ, Khương Tiêu Tiêu làm cơm nếp bí đỏ ở bên kia. Đầu tiên, cho thịt gà và lạp xưởng cắt nhỏ vào chảo xào chín, lượng không cần quá nhiều vì thịt gà không phải là thành phần chính của cơm nếp. Sau khi thịt gà đổi màu, cho bí đỏ cắt miếng nhỏ vào xào sơ, sau đó đậy nắp lại, hầm bí đỏ một lát cho đến khi bí chín khoảng tám phần, rồi cho cơm nếp đã hấp chín vào, nêm gia vị và đảo đều.

Sau đó, cho cơm nếp vào lòng bí đỏ đã nướng, cho vào lò nướng thêm một lát nữa để tạo thành lớp vỏ ngoài màu caramen giòn ở phía trên cơm nếp.

Những quả bí đỏ nhỏ nóng hổi, thơm lừng được đặt trong hộp giấy dày mang đi làm. Gió lạnh mùa thu thổi qua khiến người ta hơi run rẩy, nhưng khi đến công ty và mở hộp giấy ra, bên trong vẫn còn ấm nóng, hương thơm ngọt ngào của bí đỏ hòa quyện với hương vị mặn mà của cơm nếp bí đỏ cùng nhau lan tỏa.

Bí đỏ trong cơm nếp đã hòa quyện với hạt cơm. Múc một muỗng cơm nếp, trộn lẫn với những miếng thịt gà và lạp xưởng nhỏ bên trong, cắn một miếng là ngập tràn vị mặn thơm, cảm giác rất phong phú.

Cơm nếp rất dễ gây no, nhưng bí đỏ Beibei có kích thước không lớn, lượng cơm nếp bên trong cũng không nhiều, nên sau khi ăn xong cơm nếp sẽ không cảm thấy quá no, vẫn còn chỗ để ăn phần bí đỏ nướng.

Bản thân bí đỏ đã rất thích hợp để nướng, thêm vào đó là lớp bơ phết bên ngoài, khi nướng chín sẽ có mùi thơm caramen và một chút hương sữa thoang thoảng. Mặt bí đỏ tiếp xúc với cơm nếp còn dính chút vị mặn, điều này lại càng làm nổi bật vị ngọt thơm của bí đỏ hơn nữa.

Vỏ của bí đỏ Beibei cũng có thể ăn được, cầm trong tay cắn ăn giống như món tráng miệng sau bữa ăn vậy. Đương nhiên, nếu ngại ăn vỏ, dùng thìa múc thịt bí ăn cũng được. Nửa quả bí nhỏ cùng với xôi nếp, thêm một ly sữa đậu nành, hầu hết mọi người đều có thể no bụng. Nếu cảm thấy chưa đủ, có thể thêm một cái bánh trung thu dầu hành.

Suốt cả mùa thu, quán ăn sáng luôn tràn ngập hương thơm ngọt ngào của bí đỏ và hạt dẻ, khiến người ta cảm thấy vô cùng yên tâm ngay khi bước vào quán.

Tiểu Hắc cũng lớn lên không ít trong mùa thu này. Vì quán bán đồ ăn, sau khi nó bắt đầu chạy khắp nơi, Khương Tiêu Tiêu không cho phép nó ở lại tầng dưới trong quán nữa. Dù sao thì không gian trên lầu cũng rộng, đủ để nó chạy nhảy.

Thường ngày Tiểu Hắc chơi mệt thì nằm dài trên ban công phơi nắng. Có mấy đứa trẻ con ở dưới lầu nhìn thấy nó, kêu meo meo trêu đùa. Tiểu Hắc liếc xuống dưới, đứng dậy vươn vai, kiêu ngạo vểnh cái đuôi nhỏ bỏ đi. Khương Tiêu Tiêu vừa từ dưới lầu đi lên, vừa lúc nhìn thấy cảnh này, không nhịn được lẩm bẩm: "Cái vẻ kiêu căng này học ở đâu ra vậy, ngay cả Kỳ Lân cũng không như thế."

Tiểu Hắc thấy cô đi lên, lập tức thay đổi thái độ trước đó, tung người vài cái đã trèo lên vai cô, dùng cái mũi nhỏ cọ vào mặt cô một cách thân mật. Khương Tiêu Tiêu xoa cái bụng mềm mại của nó: "Đói rồi phải không? Chị xuống lầu làm cơm cho em đây."

Buổi trưa, quán ăn món thịt nạm bò hầm cà chua[4]. Khương Tiêu Tiêu đặt một nồi khác lên bếp làm riêng cho Tiểu Hắc một phần không thêm gia vị. Mèo không cần ăn rau củ, nên cà chua chỉ là để trang trí. Khương Tiêu Tiêu còn cho thêm lòng đỏ trứng và bột tôm bổ sung canxi vào, sau khi để nguội thì đổ vào bát ăn nhỏ của Tiểu Hắc.

[4] Thịt nạm bò hầm cà chua ().

Trước giờ Tiểu Hắc không kén ăn, nó vùi đầu vào bát mà bắt đầu ăn ngấu nghiến. Lúc này Khương Tiêu Tiêu mở nắp nồi thịt nạm bò hầm cà chua vẫn đang sôi.

Cà chua có chất lượng cực tốt, lúc này đã hầm nhừ gần một nửa, nước sốt màu cam đỏ sánh đặc khó khăn nổi lên những bong bóng nhỏ sùng sục. Mùi tanh hôi ban đầu của thịt bò đã hoàn toàn bị loại bỏ bởi hương liệu và vị chua ngọt của cà chua, chỉ còn lại mùi thơm đậm đà của thịt. Khương Tiêu Tiêu tắt bếp, cuối cùng rắc một nắm hành lá lên trên, bưng nồi quay người lại, bốn đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô, cơm trắng trên bàn đã sẵn sàng chờ đợi.

"Em bỏ đói mọi người à?" Khương Tiêu Tiêu cười đặt nồi lên bàn ăn: "Em còn phải xào thêm món khoai tây sợi chua cay[5] nữa, có ai muốn ăn không?"

[5] Khoai tây sợi chua cay ().

"Có, có, có!" Mọi người liên tục gật đầu, nín nhịn nuốt nước bọt chờ đợi.

Khoai tây sợi đã được thái sẵn và ngâm trong nước, xào rất nhanh. Đun nóng chảo dầu, cho ớt khô vào trước, sau đó cho khoai tây sợi và ớt chuông xanh sợi vào, thêm giấm xào đều. Chỉ cần khoai tây và ớt chuông chín là có thể bắc ra, cực kỳ nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!