*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Từ Thụy An liếc nhìn cô, khó hiểu nói: "Làm gì có nhiều con non thần thú thế, đây là mèo con, tôi nhặt được dưới gầm xe của tôi, không phải cô vẫn luôn nói muốn nuôi mèo sao?"
Khương Tiêu Tiêu ngẩn ra một thoáng, rồi lập tức vui vẻ hẳn lên, cúi đầu chăm chú quan sát mèo con. Toàn thân nó có màu đen, có lẽ mới sinh chưa lâu, mắt còn chưa mở hoàn toàn, cô nhìn hồi lâu, hỏi Từ Thụy An: "Nó phải ăn gì đây? Nhỏ thế này chắc phải uống sữa nhỉ?"
Từ Thụy An nhất thời cũng ngây người: "Phải uống sữa sao?"
Khương Tiêu Tiêu cạn lời nhìn anh: "Dù gì anh cũng là Kỳ Lân, tổ tiên của vạn thú, sao lại không biết điều này? Mèo con nhỏ thế này, chắc chắn phải được mẹ cho bú chứ, anh nhặt được nó bằng cách nào?"
"Tổ tiên của vạn thú cũng không quản bọn chúng nuôi con thế nào mà." Từ Thụy An biện minh cho mình: "Lúc tôi đi ngang qua thì nó trốn dưới gầm xe của người khác, nếu không phải tôi cảm ứng được thì suýt chút nữa đã bị cán chết rồi, xung quanh hình như cũng không có con mèo nào khác, không biết làm sao mà nó đến đó được."
Khương Tiêu Tiêu sờ mèo con, con mèo kêu vài tiếng nhỏ xíu, giọng the thé yếu ớt, Khương Tiêu Tiêu nghĩ một lát: "Chúng ta đến bệnh viện thú y đi, bên đó chắc chắn biết phải làm sao."
Cô vào quán báo chị Quyên một tiếng, nhờ bà ấy trông coi quán ăn, rồi cùng Từ Thụy An đi đến cửa hàng thú cưng
- nơi cô từng mua quà cho nhà Hồ Khuynh Thành lúc trước.
"Có lẽ con mèo con này đã bị mèo mẹ bỏ rơi." Bác sĩ thú y trong cửa hàng nhìn thoáng qua là biết: "Có thể là sinh quá nhiều không nuôi nổi, nên đã bỏ rơi những con có sức khỏe không tốt, tôi sẽ cho nó uống chút sữa dê trước đã."
Tuy Khương Tiêu Tiêu từng nghe nói động vật sẽ bỏ rơi con non không khỏe mạnh, nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến. Rõ ràng con mèo con này trông khá khỏe mạnh, không giống loại khó nuôi, nên cô hỏi: "Vậy nếu tôi muốn nuôi nó thì có được không?"
Bác sĩ dùng ống tiêm nhỏ cho mèo con uống vài mililit sữa dê rồi đáp: "Nuôi thì cũng được, nhưng bây giờ con mèo này còn chưa mở mắt, rất khó chăm sóc đấy. Mèo con giống như trẻ nhỏ vậy, cứ cách vài tiếng lại phải cho bú một lần, nửa đêm cũng phải thức dậy cho bú, rất vất vả, cô có nuôi được không?"
Khương Tiêu Tiêu còn chưa kịp trả lời, Từ Thụy An đã nói: "Không sao, tôi sẽ cho nó bú."
Bác sĩ cười nói: "Bạn trai cô quả là chu đáo."
"Anh ấy không phải bạn trai..." Khương Tiêu Tiêu định giải thích, nhưng nghĩ lại thấy thôi, chỉ là một câu nói bâng quơ của người lạ, không cần phải để tâm.
Sau khi uống sữa dê xong, mèo con trông có vẻ tỉnh táo hơn. Khương Tiêu Tiêu xuống lầu mua thêm một đống thứ, nào là ổ mèo, sữa dê bột, bình sữa nhỏ, v.v. Mèo con chưa thể tắm được, phải lớn hơn một chút mới có thể tắm, may mà nó mới sinh chưa lâu nên cũng không bẩn.
Bình thường buổi tối Từ Thụy An cũng không ngủ nhiều, hoặc là vẽ tranh, hoặc là đi dạo ở những nơi trời còn sáng, bây giờ phải cho mèo con bú, đương nhiên không thể chạy lung tung. Khương Tiêu Tiêu dứt khoát để anh ở lại phòng khách tầng trên của mình, dù sao chỗ cũng đủ rộng, lại còn có ban công, anh muốn dựng giá vẽ ở đó cũng được.
Đêm đầu tiên Khương Tiêu Tiêu vẫn còn hơi lo lắng, cô đặt đồng hồ báo thức rồi bò dậy, bước vào phòng khách thì thấy Từ Thụy An đang cho mèo con bú. Vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của mèo con, anh không bật đèn, chỉ mượn ánh trăng bên ngoài để cho bú. Khương Tiêu Tiêu cũng không lên tiếng, dựa vào cột trong phòng khách nhìn, thấy anh mím môi, cẩn thận đỡ cơ thể mèo con. Có lẽ vì mèo quá nhỏ, chưa biết tự dùng bình bú sữa, anh chỉ có thể bóp sữa từ bình sữa nhỏ ra, đút từng chút một vào miệng mèo con.
Hàng mi dài cong vút thoáng run lên vì tập trung, cực kỳ rõ ràng dưới ánh trăng.
Mèo con chỉ cần uống vài mililit sữa, Từ Thụy An nhanh chóng cho bú xong, cẩn thận đặt nó trở lại ổ mèo, lúc này anh mới phát hiện Khương Tiêu Tiêu đang đứng bên cạnh, cười hỏi: "Sao cô lại dậy rồi?"
"Sợ anh quên cho mèo ăn." Khương Tiêu Tiêu bước tới, ngồi xổm xuống nhìn chú mèo con đang cuộn tròn trong ổ đã ngủ thiếp đi lần nữa, cẩn thận chạm nhẹ vào chóp đuôi nhỏ xíu của nó.
"Nó đói thì tôi có thể cảm nhận được." Từ Thụy An nói: "Cô yên tâm vào ngủ đi, mai còn phải dậy sớm."
Khương Tiêu Tiêu vốn ngủ sớm, giờ này ngủ một giấc dậy cũng mới mười giờ. Cô lắc đầu: "Bây giờ tôi khá tỉnh táo, không ngủ được, lát nữa ngủ tiếp. Anh có muốn ăn khuya không?"
Có đồ ăn dĩ nhiên là tốt, Từ Thụy An vui vẻ gật đầu: "Được chứ, ăn gì đây?"
Trong tủ lạnh có cánh gà đã ướp, định để ăn trưa ngày mai, Khương Tiêu Tiêu lấy ra một nửa, chuẩn bị làm món cánh gà chiên[1].
[1] Cánh gà chiên ().
Cánh gà đã ướp được lăn qua bột mì có thêm gia vị, nhúng vào trứng, rồi lại lăn thêm một lớp bột mì nữa, cho vào chảo dầu chiên chín bằng lửa nhỏ, sau đó tăng lửa chiên lại lần nữa để lớp da cánh gà giòn hơn.
Cánh gà chiên rất nhanh, Khương Tiêu Tiêu đặt cánh gà chiên vào đĩa, rồi bảo Từ Thụy An lấy một chai rượu thanh mai, mang lên lầu đặt trên chiếc bàn nhỏ ngoài ban công.
Lớp da cánh gà do được lăn qua trứng rồi chiên nên ăn vào vừa giòn vừa thơm, thịt gà bên trong thì mềm mọng nước, cắn nhẹ một cái là tuột ra. Ăn một miếng cánh gà, rồi nhấp thêm một ngụm rượu thanh mai mát lạnh, cảm giác vô cùng sảng khoái.
Đây là lần đầu tiên Khương Tiêu Tiêu ăn khuya muộn thế này với người khác. Mẹ cô mất sớm, bên ngoại thì gia đình cậu lại không mấy chào đón cô, nên từ khi vào đại học cô đã sống một mình. Vì không có tiền, cô cũng không dám đi ăn uống tụ tập với bạn bè, đến khi đi làm có tiền rồi thì lại không có thời gian để ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!