Chương 38: Đại Thánh!

Cảnh tượng nhất thời vô cùng hỗn loạn, Khương Tiêu Tiêu không biết chuyện gì đang xảy ra, Hồ Khuynh Thành chỉ muốn quay lưng bỏ chạy nhưng lại không dám, chàng trai trẻ đẹp trai mới đến trong quán đang cầm ly rượu, vẻ mặt bình thản: "Ơ, ở đây còn có một con Hồ Ly Tinh à?"

Khương Tiêu Tiêu: "Cái gì? Cậu không phải là Hồ Ly Tinh sao?"

Chàng trai lại ngạc nhiên nhướng mày: "Cô nghĩ tôi là Hồ Ly Tinh à?"

"Khoan đã!" Khương Tiêu Tiêu đau đầu giơ hai tay lên: "Mọi người bình tĩnh nào, rốt cuộc cậu là ai? Không phải cậu nói cậu đến tìm bạn sao?"

"Đúng vậy." Chàng trai không khách sáo tự rót thêm cho mình một ly rượu: "Tôi đến tìm con Kỳ Lân đó, tên đó bảo có chút việc nên để tôi tự đến trước, nhưng đợi nãy giờ cũng có thấy anh ta đâu."

Còn chưa dứt lời, ngoài cửa lại có một người bước vào, chính là Từ Thụy An đang bị mọi người thầm mắng trong lòng. Vừa bước một chân qua ngưỡng cửa, anh đã bị ba ánh mắt đổ dồn về phía mình làm cho giật mình dừng lại. Tuy nhiên, quả không hổ danh là thần thú thượng cổ, sau một thoáng ngây người, anh đã lấy lại được bình tĩnh, quay sang chàng trai trẻ có vẻ mặt bình thản nhất: "Em đến cũng nhanh thật đấy, anh cứ tưởng em phải mất một lúc mới tìm được chỗ này chứ."

Hồ Khuynh Thành thấy anh đến, lập tức thở phào nhẹ nhõm, ghé sát vào Khương Tiêu Tiêu: "Nhân viên em mời cho chị còn chưa đến đâu, làm gì nhanh thế, cậu ta mới rời nhà được mười ngày thôi."

Khương Tiêu Tiêu vô cùng thất vọng, một chàng trai hoàn hảo như vậy mà lại không phải là nhân viên mới của cô. Cô hạ giọng hỏi: "Vậy rốt cuộc cậu ta là ai, sao em lại sợ đến mức này?"

Hồ Khuynh Thành hạ giọng: "Đấu Chiến Thắng Phật, nhưng còn một cái tên mà có lẽ chị sẽ quen thuộc hơn..."

Cô ấy chưa nói hết lời, Khương Tiêu Tiêu đã hít một hơi lạnh, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ kêu lên: "Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không?"

Chàng trai đang phàn nàn về Từ Thụy An ở bên kia quay đầu lại: "Bây giờ cái danh hiệu đó của tôi vẫn còn nổi tiếng ở nhân gian à?"

Đùa cái gì thế, đây đúng là nam thần vĩnh cửu trong lòng già trẻ lớn bé trên cả nước mà! Tôn Ngộ Không đấy!

Khương Tiêu Tiêu nhận ra vừa nãy mình đã uống rượu cùng với thần tượng thời thơ ấu, cô không thể kìm nén được sự kích động trong lòng, chỉ hận không thể lập tức rút sổ nhỏ ra để xin nam thần ký tên làm kỷ niệm.

Từ Thụy An ở bên cạnh bất mãn nói: "Hồi trước lúc cô phát hiện ra thân phận của tôi thì cô cũng đâu có kích động như vậy."

Khương Tiêu Tiêu thoáng chốc thấy xấu hổ: "Chủ yếu là thật sự không có mấy ai làm phim điện ảnh hay truyền hình về Kỳ Lân cả, anh thật sự là... Không nổi tiếng mà."

"Hai người thôi đi." Hồ Khuynh Thành ở bên cạnh nói: "Cửu Vĩ Hồ cũng là Thụy thú đấy, Hồ Ly Tinh bọn em xưa nay cũng luôn biết ơn báo đáp, vậy mà giờ nhìn danh tiếng của bọn em xem, trời ơi..."

Tôn Ngộ Không đang đắc ý vì được Khương Tiêu Tiêu sùng bái, nhưng lại bị lời phàn nàn của hai người kia cướp mất sự chú ý, cậu ta vỗ bàn: "Hai người phàn nàn sau đi, cô chủ, cô nói thêm về danh tiếng của tôi ở nhân gian đi, phim điện ảnh và truyền hình mà cô nói là gì vậy?"

Ngay cả phim điện ảnh và truyền hình cũng không biết, xem ra đã lâu lắm rồi Đại Thánh không đến nhân gian. Khương Tiêu Tiêu bảo Hồ Khuynh Thành đi tiếp khách trước, còn mình thì ngồi xuống bên cạnh Tôn Ngộ Không, cho cậu ta xem nội dung trong điện thoại. Cô lưu trữ vài MV Đại Thánh do các editor tài năng cắt ghép: "Đại Thánh xem này, đây là Tây Du Ký từ mấy năm trước, kỹ xảo hơi bình thường, nhưng được coi là kinh điển rồi.

Còn bộ hoạt hình này mới ra không lâu, rất nổi tiếng, siêu hay luôn!"

Khi Khương Tiêu Tiêu mở video "Đại Thánh Trở Về", Tôn Ngộ Không lập tức "Hừ" một tiếng: "Tên khốn này, tôi biết ngay nó có ý đồ bất chính, muốn thay thế vị trí của tôi."

Khương Tiêu Tiêu ngơ ngác nói: "Cái gì cơ?"

Từ Thụy An thò đầu nhìn rồi bật cười lớn: "Cái này đúng là rất giống tên kia trên núi của em... Lúc anh đến đó, nó còn chào hỏi anh nữa."

Mỹ Hầu Vương này không được chính Mỹ Hầu Vương công nhận, bỏ qua. Khương Tiêu Tiêu lại mở một video khác, đây là video cô lưu trong điện thoại sau khi xem được một thời gian trước, một editor đã cắt ghép từ phiên bản năm 86, lượt thích rất nhiều, Khương Tiêu Tiêu cũng rất thích.

Từ Thụy An trông có vẻ hơi không vui. Khương Tiêu Tiêu nhấn nút phát, đưa điện thoại cho Tôn Ngộ Không, rồi quay đầu nói một cách bất lực: "Không phải tôi không cho anh xem, mà là tôi thật sự chưa từng xem video nào về Kỳ Lân cả."

Từ Thụy An hậm hực: "Cô còn chẳng quen biết cậu ta, vậy mà rượu vừa mới làm xong đã cho cậu ta uống rồi, tôi đến đây cả buổi rồi mà đến giờ vẫn chưa có ai tiếp đãi tôi cả."

Khương Tiêu Tiêu sững sờ, lúc này mới phản ứng lại. Thường ngày Hồ Khuynh Thành đều tiếp đãi anh, nhưng giờ Hồ Khuynh Thành sợ Tôn Ngộ Không, chỉ muốn tránh xa bàn họ, làm sao còn đến tiếp đãi được nữa. Cô vội vàng bù đắp, cười nịnh nọt: "Anh muốn uống loại nào? Đây là rượu trái đào, tôi còn làm rượu dâu tây và rượu thanh mai nữa, đều ngọt và rất dễ uống."

Từ Thụy An vốn dĩ chỉ trêu chọc cô, thấy cô cố gắng bù đắp thì cũng không làm khó nữa, anh chỉ vào bình rượu trên bàn: "Tôi cũng uống rượu trái đào đi, nhưng không phải loại của cậu ta đâu, phải thêm soda cơ."

Khương Tiêu Tiêu gật đầu: "Được, tôi đi làm cho anh ngay."

Uống soda rượu thì không cần dùng bình rượu nữa. Khương Tiêu Tiêu lấy chiếc ly thủy tinh lớn đã dùng để làm soda rượu gạo trước đây, cho một phần năm rượu trái đào vào, sau đó thêm soda, cuối cùng cho một ít đá viên vào khuấy đều.

Đưa rượu cho Từ Thụy An, Khương Tiêu Tiêu vừa định hỏi bọn họ muốn ăn gì thì thấy cả hai người đều đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại xem đoạn video cô vừa mở, vẻ mặt khá nghiêm túc. Khương Tiêu Tiêu không tiện làm phiền, sau đó cô nghe thấy Từ Thụy An thở dài thật khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!