*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vì Hồ Khuynh Thành nói không sao, Khương Tiêu Tiêu tiếp tục để Thận Châu ra ngoài cổ áo. Người quản lý trang trại là một cặp vợ chồng trung niên, trông khá hiền lành, quả nhiên khi thấy Khương Tiêu Tiêu và Hồ Khuynh Thành đến thì bọn họ rất nhiệt tình, còn mang sữa tươi cho hai người uống.
Khương Tiêu Tiêu nhìn Hồ Khuynh Thành, thấy cô ấy không hề khách sáo cầm lấy bát uống ngay, cô cũng nhận lấy bát theo.
Sữa tươi trông không hoàn toàn trắng tinh, nhưng khi uống vào liền cảm nhận được hương sữa đậm đà. Khương Tiêu Tiêu đi theo Hồ Khuynh Thành dạo nửa ngày mà chỉ ăn một quả cà chua, lúc này đã khát khô cổ, cô uống hết sạch sữa trong một hơi.
"Ngon không? Có muốn thêm một bát nữa không?" Người phụ nữ trung niên mỉm cười nhìn cô hỏi, ánh mắt vô cùng hiền từ.
"Cháu không uống nữa đâu, lát nữa bọn cháu phải ăn trái cây dầm." Hồ Khuynh Thành nói: "Cháu có thể dẫn bạn cháu đi xem bò sữa ở trang trại được không?"
"Tất nhiên là được rồi, cô dẫn hai đứa đi." Người phụ nữ trung niên đáp, lại gọi chồng: "Ông chuẩn bị ít trái cây dầm đi, lát nữa để Khuynh Thành và bạn nó mang về."
Trang trại nằm trên một bãi cỏ rộng lớn dưới chân núi. Hai người đi theo người phụ nữ trung niên, nhìn thấy rất nhiều bò sữa đang thong thả gặm cỏ, bên cạnh nhà vắt sữa vẫn có người đang vắt sữa. Người phụ nữ trung niên giới thiệu: "Trước đây nhà cô đều vắt sữa bằng tay, cách đây không lâu cô xem TV, thấy con người đều dùng máy để vắt sữa, cho nên cô đã mua vài cái, đúng là rất dễ dùng, người không mệt mà bò cũng không phải chịu khổ nữa."
Khương Tiêu Tiêu cũng chưa từng thấy vắt sữa bò bao giờ, cô tò mò thò đầu nhìn một lúc. Bò sữa không bị buộc lại nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng yên, tiếp tục thong thả gặm cỏ. Máy phát ra tiếng vo ve, sữa từ từ chảy đầy vào chiếc bình trong suốt bên cạnh.
Khương Tiêu Tiêu suy nghĩ một lát, đột nhiên quay lại hỏi Hồ Khuynh Thành: "Bò có sợ hồ ly không? Theo lý mà nói thì chắc là sợ nhỉ?"
Hồ Khuynh Thành cạn lời nhìn cô: "Sao lúc nào chị cũng có những góc nhìn kỳ lạ vậy?"
Người phụ nữ trung niên ở bên cạnh nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, cười bảo: "Bò bình thường đương nhiên là sợ, nhưng bò trong làng được bọn cô nuôi lớn từ nhỏ, nên rất thân thiết với bọn cô, không sợ hãi đâu."
Xem xong trang trại thì cũng gần đến giờ ăn trưa. Khương Tiêu Tiêu và Hồ Khuynh Thành cầm trái cây dầm do chú chuẩn bị rồi quay về. Hai vợ chồng nhất quyết không chịu nhận tiền, cuối cùng Khương Tiêu Tiêu để lại số rau củ mà dân làng đã cho cô. Tuy không nhiều, nhưng vợ chồng chủ trang trại không tự trồng rau, ngày thường họ cũng phải mua rau trong làng, nên số rau này cũng tiện cho họ.
Bữa trưa được chuẩn bị không quá cầu kỳ nhưng rất chu đáo, thiên về các món thịt. Khương Tiêu Tiêu nhìn cánh gà kho tàu[1] và canh gà hầm[2] trên bàn, nghĩ thầm quả nhiên hồ ly thích ăn gà là thật.
[1] Cánh gà kho tàu ().
[2] Canh gà hầm ().
Bé hồ ly bụ bẫm Khuynh Quốc cũng có một chiếc ghế nhỏ, cao hơn ghế họ ngồi một chút, vừa đủ để cô bé với tới bàn. Hồ Khuynh Thành mở nắp trái cây dầm, múc một ít vào bát nhỏ của cô bé. Hồ ly nhỏ cúi đầu l**m láp chùn chụt, uống đến mức lông quanh miệng ướt hết một mảng.
Khương Tiêu Tiêu cũng mở phần trái cây dầm của mình. Bên trong có dâu tây, chuối, việt quất, xoài và cả hạt trân châu nhỏ trong suốt. Cô múc một thìa cho vào miệng, cảm thấy mát lạnh, thơm mùi sữa đậm đà, trái cây cũng siêu ngọt, vừa giải khát vừa giải nhiệt, quả nhiên vô cùng ngon.
Bên kia, Tiểu Khuynh Quốc đã uống hết phần của mình, cô bé nói với Hồ Khuynh Thành bằng giọng non nớt: "Chị ơi chị ơi, em muốn ăn nữa!"
Hồ Khuynh Thành lườm em gái: "Chị đã chia cho em rất nhiều rồi!"
Khương Tiêu Tiêu nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, dò hỏi: "Chị chia cho em một chút nhé?"
Hồ Khuynh Thành còn chưa kịp ngăn lại, Tiểu Khuynh Quốc đã phấn khích thẳng người lên: "Cảm ơn chị!"
Khương Tiêu Tiêu múc vài muỗng từ bát của mình sang bát nhỏ của cô bé, rồi đẩy bát trở lại trước mặt cô bé. Hồ ly nhỏ lại cắm đầu vào uống, hai tai nhỏ rung lên nhè nhẹ vì vui sướng. Khương Tiêu Tiêu ngứa ngáy nhìn một lúc, rồi thò tay cẩn thận xoa đầu nó. Bé hồ ly ngẩng lên nhìn cô, sau đó dụi cái đầu đầy lông lá vào lòng bàn tay cô vài cái một cách thân mật.
Khương Tiêu Tiêu: Tan chảy mất thôi.
Sau bữa trưa, vài con hồ ly nhỏ thò đầu rón rén ngoài cửa. Hồ Khuynh Quốc chạy đến líu lo trò chuyện với chúng vài câu, rồi quay lại vui vẻ nói: "Bạn của em đến tìm em chơi này, chị có muốn đi chơi cùng bọn em không?"
Hồ Khuynh Thành: "Chị không thèm chơi với mấy đứa nhóc tẹo như các em đâu."
Hồ Khuynh Quốc nghiêng đầu ngây thơ nói: "Em đâu có hỏi chị, em hỏi chị Tiêu Tiêu cơ mà."
Khương Tiêu Tiêu bật cười lớn. Lúc này, cuối cùng Hồ Khuynh Quốc cũng lộ ra chút vẻ xảo quyệt của một con hồ ly nhỏ rồi.
Hồ Khuynh Thành trợn mắt với cô bé, rồi thấy Khương Tiêu Tiêu thật sự rất muốn ra ngoài chơi, cô ấy nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy thì đi đến dưới gốc cây đại thụ bên bờ sông đi. Mang theo một cái thảm lớn và cả bếp nướng BBQ ở nhà nữa. Buổi tối chúng ta sẽ ăn ở đó."
Ông bà Hồ không quản chuyện của họ. Nghe bọn trẻ nói muốn đi dã ngoại bên bờ sông, bọn họ đồng ý ngay, còn tìm một cái thảm lớn và bếp nướng BBQ trong nhà cho bọn trẻ. Mấy con hồ ly nhỏ trông bé tí nhưng sức lực lại rất lớn, chúng vui vẻ chất đồ lên người rồi cõng chạy đi, Khương Tiêu Tiêu cũng chẳng cần phải nhúng tay vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!