Chương 3: Mua Nguyên Liệu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nghe thấy Khương Tiêu Tiêu muốn từ chức, đồng nghiệp trong công ty đều ngạc nhiên, hiện tại kinh tế suy thoái, có thể tìm được việc đã không dễ dàng, vốn dĩ hiếm ai lựa chọn từ chức.

Một chị đồng nghiệp dò hỏi: "Tiêu Tiêu, em tìm được công việc mới rồi à?"

"Không phải." Khương Tiêu Tiêu cười nói: "Em được thừa kế quán ăn sáng mà bà ngoại để lại, nên tính về nhà mở quán."

Hoá ra là phải về nhà kế thừa gia nghiệp, đồng nghiệp xung quanh đều lộ ra ánh mắt hâm mộ, dĩ nhiên chuyện từ chức cũng rất thuận lợi.

Căn hộ ở thành phố S của Khương Tiêu Tiêu là nhà thuê, một mình bà Khương đưa cô đến đây sinh sống, cũng không có dư dả để mua nhà, tầng trên quán ăn sáng của bà ngoại là lầu trống, dọn dẹp một chút thì dư sức cho một người ở, Khương Tiêu Tiêu trả phòng ở thành phố S, đem số hành lý ít ỏi đến quán ăn sáng, chuẩn bị bố trí chỗ ngủ ở trên gác.

Khương Tiêu Tiêu lười mua giường, chỉ mua một cái nệm trải trên mặt đất, bên cạnh đặt một cái bàn học nhỏ làm tủ đầu giường, cô còn mua thêm một cái đèn ngủ đặt dưới sàn, buổi tối cuộn trong chăn, đèn bàn ấm áp chiếu ánh vàng nhu hoà xuống, trên đầu là giếng trời nho nhỏ, có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao, vô cùng ấm cúng.

[Lúc cửa hàng thăng cấp thì trang trí của lầu trên cũng sẽ được thăng cấp theo đấy.] Thất Thất đột nhiên lên tiếng.

"Trên lầu cũng thăng cấp luôn sao? Vậy tôi sẽ có được một cái giường đúng không?" Khương Tiêu Tiêu mừng rỡ hỏi.

[Đương nhiên, đến lúc đó người thừa kế có thể tự do lựa chọn phong cách nữa.] Thất Thất trả lời cô.

Hoá ra còn có thể lựa chọn theo phong cách nữa sao? Khương Tiêu Tiêu nhất thời tỉnh ngủ, một lòng muốn nhanh chóng mở quán, thăng cấp thật nhanh, không thể không nói, hệ thống đúng là am hiểu tâm lý của cô.

Tuy nói là Khương Tiêu Tiêu nghĩ tới cuộc sống mới mà hưng phấn khó ngủ, trằn trọc đến nửa đêm, song rốt cuộc cô vẫn chìm vào giấc mộng theo ánh sao trời, cả đêm đều mơ đến chuyện mở quán.

Ngày hôm sau, Khương Tiêu Tiêu dậy thật sớm, ý thức bản thân không cần đuổi theo tàu điện ngầm để đi làm, đột nhiên cảm thấy thoải mái chưa từng có.

"Thất Thất, hôm nay chúng ta phải làm gì?" Khương Tiêu Tiêu hỏi.

[Bởi vì kỹ năng nấu nướng của người thừa kế có hạn, vậy nên phải nấu một món ăn sáng đạt cấp ba thì mới có thể mở quán.] Thất Thất đáp: [Cho nên hiện tại mời người thừa kế đi mua nguyên liệu nấu ăn.]

Nguyên liệu nấu ăn là do bản thân mình mua sao? Trước khi Khương Tiêu Tiêu có đọc qua vài quyển hệ thống mỹ thực, trong sách đều là nguyên liệu nấu ăn sẽ do hệ thống cung cấp, là thiên tài địa bảo, nấu bừa món gì cũng ngon đến mức ai nấy phải gào khóc tận mây xanh, cô còn tưởng hệ thống của mình cũng có thể cung cấp nguyên liệu nấu ăn cơ chứ.

Trong đầu cô cố tình đối thoại với Thất Thất, nhưng Thất Thất lại giống như không biết cô đang nghĩ gì, đối với lời oán thầm của Khương Tiêu Tiêu thì Thất Thất cũng không phản ứng lại, Khương Tiêu Tiêu đánh răng rửa mặt xong, thay quần áo rồi xách một giỏ rau lớn bước ra từ cửa phụ của quán, đi về phía chợ nông sản gần đó.

[Người thừa kế có muốn mở công năng phân biệt phẩm chất nguyên liệu nấu ăn không?] Vừa đến cửa chợ nông sản, Thất Thất đột nhiên hỏi.

"Công năng phân biệt phẩm chất nguyên liệu nấu ăn?" Khương Tiêu Tiêu không rõ đây là công năng gì, có điều cũng không tốn tiền, nếu không mở thì cũng vô dụng, Khương Tiêu Tiêu đáp: "Mở đi!"

Trong nháy mắt, trước mặt Khương Tiêu Tiêu xuất hiện một mảng màu vàng kim thật lớn, cô cố gắng phân biệt một chút, phát hiện toàn bộ đều là chữ số, bởi vì số lượng vô cùng nhiều nên tất cả đều trở nên mập mờ lộn xộn.

"Thế này thì nhìn kiểu gì!" Khương Tiêu Tiêu than thở với Thất Thất: "Cái nào cũng chồng chéo lên hết."

[Người thừa kế có thể lựa chọn khoảng cách và cấp bậc, phẩm chấp được chia thành cấp một đến cấp năm, cấp một là kém cỏi nhất, cấp năm là tốt nhất.] Thất Thất giải thích.

Khương Tiêu Tiêu suy nghĩ: "Trước tiên chỉnh thành khoảng cách trong bán kính năm mét đi."

Vừa dứt lời, khung cảnh ở xa hơn lập tức khôi phục bình thường, song ở chỗ lân cận vẫn là một mảng vàng sáng chói loá.

Khương Tiêu Tiêu phân loại một chút, cấp bậc đồ ăn ở đây hầu hết đều đạt cấp bốn, tạm thời chưa thấy cấp năm, có lẽ mặt hàng chất lượng đều bán trong siêu thị xa hoa thôi, nhưng phẩm chất kém quá cô cũng không muốn, bèn nói với Thất Thất: "Chỉ hiện phẩm chất đạt cấp ba trở lên thôi."

Thế là hình ảnh trước mắt trở nên rõ ràng không ít, vầng sáng trở nên rải rác, dễ phân biệt hơn rất nhiều, Khương Tiêu Tiêu tuỳ ý đi dạo đến một quầy hàng thực phẩm xem thử, phát hiện đa số là nguyên liệu cấp ba, một bộ phận nhỏ là cấp bốn, còn có vài thứ không hiển thị thì chắc là cấp một và cấp hai rồi, rõ ràng hơn nhiều.

"Bữa sáng chúng ta nấu món gì?" Có được công năng từ hệ thống, Khương Tiêu Tiêu cũng bình tĩnh hơn.

[Trước mắt hệ thống chỉ cung cấp một món ăn sáng là bánh bao súp tiểu long và hoành thánh rong biển tôm khô, mời người thừa kế mua thịt lợn, tôm, bột mì, trứng gà, rong biển, tôm khô và các loại gia vị.] Thất Thất đem các nguyên liệu cần mua dần tan biến trước mặt Khương Tiêu Tiêu.

Khương Tiêu Tiêu nghe thấy hoành thánh thì lập tức nuốt một ngụm nước bọt, vội vã hỏi lại: "Mua bột mì luôn à? Tôi cũng phải tự làm vỏ hoành thánh và bánh bao súp luôn sao?"

[Đương nhiên rồi!] Thất Thất hưng phấn nói: [Công thức nấu ăn mà hệ thống cung cấp là tốt nhất, vậy nên người thừa kế phải hoàn toàn tự tay chế biến, mới có thể làm ra món ăn đạt tiêu chuẩn của hệ thống!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!