Chương 26: Kỳ Lân?

Kỳ Lân cùng với Long, Phượng đều là thần thú thượng cổ, là tổ tiên của tất cả các loài thú đi bộ. Giống như Phượng Hoàng, Kỳ Lân cũng phân biệt đực cái, con cái gọi là Lân, con đực gọi là Kỳ. Tính tình ôn hòa, sự xuất hiện của Kỳ Lân là biểu tượng của điềm lành và sự an khang.

Mặc dù đã biến về nguyên hình, trông có vẻ hơi đáng sợ, nhưng dường như tính cách của đối phương vẫn dịu dàng như trước. Khương Tiêu Tiêu không hề cảm thấy sợ hãi, thậm chí còn muốn chạm vào lớp vảy của thần thú thượng cổ.

"Tôi có thể sờ một chút được không?" Khương Tiêu Tiêu nghĩ sao nói vậy.

Từ Thụy An đối xử với cô như thể cô là một con non cần được cưng chiều, anh gật đầu hiền hậu: "Được."

Khương Tiêu Tiêu thò một ngón tay ra, cẩn thận sờ vào lớp vảy trên lưng Kỳ Lân. Cảm giác chạm vào giống như ngọc ấm, vừa mát lạnh lại vừa trơn nhẵn, khiến người ta không kìm được muốn áp mặt vào cọ xát. Sờ được mấy cái, Khương Tiêu Tiêu thấy anh không chú ý đến mình, lại cẩn thận sờ một nắm bờm sau gáy Kỳ Lân. Cô vốn nghĩ sờ vào sẽ hơi thô ráp, không ngờ lại mềm mượt như lụa, hơn nữa lại không hề bị rối chút nào.

Điều này khiến Khương Tiêu Tiêu liên tưởng đến mái tóc đẹp của ngôi sao nữ trong quảng cáo, không khỏi cảm thán: "Chắc chắn là vừa gội đầu hôm qua."

Kỳ Lân: ?

Kỳ Lân quả không hổ danh là thần thú hiền lành nhất, mặc cho cô sờ nắn hồi lâu cũng không hề phản đối. Cuối cùng, Khương Tiêu Tiêu cảm thấy hơi ngại nên dừng tay lại, nói: "Hay là anh cứ biến trở lại đi."

Kỳ Lân thấy cô không sờ nữa thì biến trở lại thành dáng vẻ Từ Thụy An, cười nói: "Trước đây mấy đứa trẻ nhà họ Khương cũng thích sờ tôi lắm."

Xem anh đắc ý chưa kìa, Khương Tiêu Tiêu nghĩ thầm, hỏi: "Trước kia anh có quen người nhà họ Khương à?"

Từ Thụy An gật đầu, bắt chước dáng vẻ của cô, khoanh chân ngồi xuống bãi cỏ: "Họ Khương là gia tộc cuối cùng mà tôi từng ở lâu trước khi ngủ say. Nếu cô có hứng thú, tôi có thể kể cho cô nghe."

Khương Tiêu Tiêu vội vàng gật đầu: "Tôi muốn nghe."

Làm thế nào mà Kỳ Lân lại có thể ở lâu trong một gia tộc loài người, Thất Thất xuất hiện bằng cách nào, cô thật sự quá tò mò về những điều này.

"Sau khi khai thiên lập địa, ba tộc Long, Phượng Hoàng và Kỳ Lân từng là ba tộc mạnh nhất giữa trời đất. Long thống lĩnh thủy tộc, Phượng Hoàng là vua của muôn loài chim, còn Kỳ Lân là tổ tiên của tất cả các loài thú đi bộ. Ba tộc không can thiệp lẫn nhau. Nhưng không có gì là bất biến, dần dần trong ba tộc đều có thành viên không cam lòng làm thủ lĩnh một tộc, âm mưu tiêu diệt hai tộc còn lại để trở thành chủ thiên hạ.

Thế chân vạc bị phá vỡ, ba tộc Long, Phượng và Kỳ Lân đánh nhau không ngừng nghỉ, nhưng không ai chiếm được ưu thế. Đến khi Nữ Oa tạo ra con người, ba tộc vốn được linh khí trời đất ưu ái nhất, giờ đã không còn lại bao nhiêu."

"Vào thời điểm đó, loài người vốn bị mọi người coi thường dần dần trỗi dậy, thậm chí còn có xu hướng trở thành chúa tể thiên hạ. Long, Phượng và Kỳ Lân vốn là Thụy thú[1], vì vậy, dựa vào khả năng giúp con người gặp dữ hóa lành, mỗi tộc đã chọn các gia tộc loài người khác nhau để trú ngụ, nhằm giữ lại một đường sinh cơ. Có điều tôi bị thương quá nặng, sau khi sống chung với gia tộc họ Khương vài trăm năm, tôi vẫn phải trốn vào núi sâu để ngủ vùi.

Mấy năm trước tôi mới tỉnh lại, không ngờ thế giới bên ngoài đã thay đổi hoàn toàn, cũng không biết đồng tộc năm xưa có còn ai ở lại giống như tôi không."

[1] Thụy thú (): chỉ loài thú cát tường may mắn, tốt lành.

Mấy trăm năm... Khương Tiêu Tiêu nắm bắt được trọng điểm này: "Vậy năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?"

Từ Thụy An ngẩn người một lát, nhất thời bị cô hỏi khó: "Cái này tôi chưa từng tính, Kỳ Lân đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, bản thân tôi cũng không biết mình đã sống được bao nhiêu năm rồi."

Cũng phải, dù sao cũng là thần thú thượng cổ, là một sự tồn tại không tuân theo quy luật tự nhiên, bận tâm về tuổi tác chẳng có ý nghĩa gì. Khương Tiêu Tiêu vỗ vai anh, đồng cảm nói: "Anh mới tỉnh lại mấy năm trước, trước đó vẫn sống trong xã hội nguyên thủy, tính ra kinh nghiệm sống ở thời hiện đại còn chưa phong phú bằng tôi nhỉ? Đừng lo lắng, sau này có gì không hiểu cứ đến hỏi tôi. Là con người duy nhất biết thân phận của anh, tôi sẽ chăm sóc anh thật tốt.

À, chỉ có tôi biết thôi đúng không?"

Từ Thụy An vốn dĩ nghĩ mình là bậc trưởng bối của cô, nghe cô nói vậy thì có phần dở khóc dở cười, đáp: "Đúng là chỉ có cô biết thôi, nếu không phải nhờ sự tồn tại của Thất Thất, hẳn là cô cũng không thể nhận ra điều bất thường."

Nhắc đến Thất Thất, Khương Tiêu Tiêu mới nhận ra Thất Thất đã im lặng khá lâu rồi, cô vội vàng gọi hệ thống trong đầu. Thất Thất đáp: [Tôi đây, tôi đây.]

"Sao cô không lên tiếng thế? Cô quen anh ấy à?" Khương Tiêu Tiêu hỏi.

[Đúng là có quen, nhưng hồi Kỳ Lân còn ở nhà thì tôi cũng mới sinh ra chưa lâu, nhất thời không nhận ra hình dáng người của anh ấy.] Thất Thất nói: [Sau đó anh ấy mất tích, gia tộc còn tìm kiếm mấy năm trời, cuối cùng thật sự không tìm thấy, cứ tưởng anh ấy tự lành vết thương rồi rời đi, không ngờ là đang ngủ say.]

Từ Thụy An có thể nghe thấy cuộc đối thoại giữa Thất Thất và Khương Tiêu Tiêu, nghe vậy thì cảm thán: "Không ngờ mọi người còn tìm tôi, lúc đó tôi bị thương quá nặng, lo lắng bị kẻ thù tìm đến, nên mới lén rời đi."

Khương Tiêu Tiêu vốn tưởng Thất Thất là do Kỳ Lân ban cho loài người, giờ nghe có vẻ không phải, cô ngạc nhiên hỏi: "Vậy Thất Thất từ đâu mà có?"

"Loài người sinh ra không có tu vi, cũng không có kỹ năng. Sau khi Nữ Oa tạo ra con người, sợ loài người không thể tự bảo vệ mình, ngài đã để lại tám kỹ năng cho tám gia tộc loài người lúc bấy giờ, tồn tại trong huyết mạch, dùng để chỉ dẫn và dạy dỗ bọn họ. Không ngờ tôi vừa tỉnh dậy, tám người bảo vệ chỉ còn lại một, quả thật là vật đổi sao dời." Từ Thụy An thở dài.

Thất Thất nghe vậy, bĩu môi tủi thân: [Tôi cũng suýt chút nữa biến mất rồi.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!