Chương 25: Rốt Cuộc Là Người Gì?

Khương Tiêu Tiêu là một cô gái lớn lên trong thời đại hòa bình, chưa từng chứng kiến trường hợp nào như vậy, nhưng cô đã theo mẹ từ bé, kỹ năng phòng thân tự bảo vệ mình cũng được rèn luyện từ nhỏ, tuy rằng lúc này có hơi run chân, nhưng dù sao cũng không sợ mức ngồi phịch xuống đất, vẫn có thể gắng gượng dốc hết can đảm mà thương lượng với đối phương.

"Đại ca, có gì thì từ nói, anh muốn gì cũng được, đừng động đậy đao kiếm mà." Khương Tiêu Tiêu giơ tay lên, ý bảo mình hoàn toàn không cầm gì trong tay.

"Tiền để đâu?" Ánh mắt lộ ra dưới vành mũ của người đàn ông lóe lên vẻ hung ác, lúc này Khương Tiêu Tiêu mới phát hiện hai mắt của gã đã đỏ ngầu, râu ria lởm chởm, trông vô cùng tiều tụy, như thể đang rơi vào tuyệt vọng. Cô hối hận vì lúc nãy đã không nhìn kỹ hơn.

Khương Tiêu Tiêu vừa gọi Thất Thất trong đầu, vừa dẫn người đàn ông đến quầy thu ngân: "Tiền ở ngay trong đó, tôi lấy cho anh..."

"Mày không được động đậy!" Người đàn ông chỉa dao vào cô: "Có phải mày đang định lén báo cảnh sát không?"

Khương Tiêu Tiêu rất biết điều, lập tức đứng yên tại chỗ: "Vậy anh cứ tự lấy đi."

Lúc này Thất Thất ở trong đầu cô mới đáp: [Xin lỗi người thừa kế, tôi chỉ là một hệ thống mỹ thực, không có công năng nào khác.]

[Không phải lần trước cô đã mở cho tôi công năng uy h**p sao?] Khương Tiêu Tiêu hỏi: [Bây giờ có dùng được cái đó không?]

[Công năng uy h**p cần người sử dụng tự mình gia trì, hơn nữa nó chỉ có tác dụng với người thường thôi.] Thất Thất nói: [Nếu dùng bây giờ e rằng sẽ càng chọc giận tên cướp hơn.]

Khương Tiêu Tiêu nhất thời rơi vào tuyệt vọng, chỉ mong tên cướp lấy tiền xong rồi đi, coi như cô làm việc tốt vậy.

"Chỉ có nhiêu đây tiền thôi sao?" Tên cướp lấy hết tiền trong quầy, trông có vẻ rất không hài lòng: "Không phải quán ăn của mày còn có cả ngôi sao đến quay phim sao, sao lại chỉ có vài đồng cắc này, có phải mày giấu ở chỗ khác không?"

"Đại ca à..." Khương Tiêu Tiêu hơi cạn lời: "Bây giờ mọi người đều thanh toán bằng điện thoại, làm gì có nhiều tiền mặt thế chứ, hay là tôi lấy điện thoại ra chuyển khoản cho anh?"

"Mày muốn lấy điện thoại để báo cảnh sát đúng không?" Đúng là không thể nói lý lẽ với tên cướp được, thấy mình lại chọc giận đối phương, Khương Tiêu Tiêu sợ hãi, vội vàng im miệng.

Thấy tên cướp bỏ tiền vào túi chuẩn bị rời đi, Khương Tiêu Tiêu hơi yên lòng, chờ gã đi khuất. Tuy nhiên, đời không như là mơ, ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của Lý Nguyên: "Cô chủ, hôm nay mở cửa sớm thế?"

Trong lòng Khương Tiêu Tiêu thầm kêu không ổn. Giây tiếp theo, tên cướp kéo cô về phía trước, kề dao lên cổ cô. Khương Tiêu Tiêu không nhịn được chửi thầm trong bụng, sao Lý Nguyên lại chăm chỉ thế, lần nào cũng đến sớm.

Lý Nguyên vừa bước vào cửa đã bị cảnh tượng này dọa cho đứng sững tại chỗ. Một chân vốn định bước qua ngưỡng cửa, giờ đang lơ lửng giữa không trung, không biết nên vào hay nên ra: "Đại... Đại ca, có gì từ từ nói, anh, anh thả cô chủ của tôi ra trước đã."

"Có người đến cũng tốt." Tên cướp nói: "Đưa tiền đây."

Lý Nguyên sờ túi: "Tôi... Tôi chỉ có hai mươi tệ thôi."

Tên cướp lập tức nổi trận lôi đình: "Mày đùa tao à?" Gã dồn sức ở tay, Khương Tiểu Tiêu chỉ cảm thấy cổ lạnh toát, sau đó là một cơn đau nhói. Cô nghĩ thầm, chắc chắn người này đã mài dao trước khi đi cướp, dao gọt hoa quả bình thường không thể sắc bén đến mức này.

Lý Nguyên nhìn thấy một vết máu trên cổ Khương Tiểu Tiêu thì sợ đến mức suýt ngồi sụp xuống đất, liên tục xua tay: "Thật mà, bây giờ tôi không dùng tiền mặt nữa, hay là tôi ra ngân hàng rút cho anh..."

Khương Tiểu Tiêu nhắm mắt lại, nếu không phải cổ vẫn đang nằm trong tay tên cướp, cô hận không thể hét lên bảo anh ta im miệng ngay tại chỗ.

Quả nhiên tên cướp nổi cơn thịnh nộ, có lẽ vì cảm thấy mình không cướp được bao nhiêu tiền, giờ lại còn bị người khác uy h**p. Lực tay của gã lại tăng thêm vài phần. Vì muốn giữ mạng, Khương Tiêu Tiêu nhất thời không còn sợ hãi nữa, vội vàng lên tiếng: "Đại ca, đại ca, anh ta thật sự không có tiền mà, anh muốn đi thì đi nhanh đi, anh ta sẽ không cản anh đâu."

Lý Nguyên vội vàng vịn tường lùi sang một bên, không hề có ý định đấu tranh với thế lực xấu xa, khúm núm nói: "Anh đi đi, anh đi đi..."

Tên cướp dẫn Khương Tiêu Tiêu đi về phía cửa, thấy sắp ra ngoài thì suýt nữa đụng phải người bên ngoài. Khương Tiêu Tiêu nhìn thấy đối phương lại là Từ Thụy An đã vắng mặt mấy ngày, cô lập tức cảm thấy trời muốn diệt mình.

"Con mẹ mày, đừng có mà cản đường, cút ngay!" Tên cướp cũng gần như sụp đổ, hét lớn vào mặt Từ Thụy An.

Từ Thụy An ngước mắt nhìn gã, tay vẫn chưa lấy ra khỏi túi áo: "Thả cô ấy ra."

Khương Tiêu Tiêu: Lúc này đừng có mà làm màu nữa, mau tránh ra đi.

Có lẽ tên cướp cũng chưa từng thấy cảnh tượng này, nhất thời sững sờ: "Mày nói con mẹ gì đó?"

"Tôi nói." Từ Thụy An bước thêm hai bước về phía trước, gằn từng chữ một: "Thả cô ấy ra."

Khương Tiêu Tiêu còn chưa kịp phản ứng, con dao đang kề trên cổ cô đã rơi "leng keng" xuống đất. Cô ngơ ngác quay người lại, phát hiện tên cướp đang quỳ rạp trên đất run rẩy, nhìn sang bên cạnh, Lý Nguyên vừa nãy còn đứng được, giờ cũng đang ngồi bệt dưới đất, mặt đầy kinh hãi nhìn về phía này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!