Chương 19: Trà Chiều

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Hở? Hai người quen biết nhau à?" Khương Tiêu Tiêu hơi tò mò.

"Chắc là cô ấy từng xem tranh của tôi." Từ Thụy An nhìn thoáng qua cô gái, song cũng không có vẻ gì là kích động.

"Phải, em rất thích tranh của anh." Trông cô gái có vẻ rất căng thẳng: "Không ngờ em lại gặp được anh ở đây, vừa nãy em không để ý, không qua đây chào hỏi anh."

"Không sao, cô cứ lo việc của mình đi." Từ Thụy An thờ ơ đáp, đây là lần đầu tiên Khương Tiêu Tiêu nhìn thấy dáng vẻ của anh khi đối mặt fan, không ngờ anh lại lạnh lùng như vậy.

Lúc Từ Thụy An rời khỏi, cô gái vẫn còn ngây người, Khương Tiêu Tiêu phì cười, vỗ nhẹ vai cô ấy: "Cô nhóc à, hoàn hồn đi, thần tượng của em đi rồi."

Cô gái nhìn cô rồi lại quan sát quán ăn, hỏi: "Thế... Anh ấy thường đến đây ăn lắm à?"

"Anh ấy đến thị trấn vì công việc, hầu như ngày nào cũng đến đây, có điều phần lớn thời gian anh ấy sẽ ở thành phố, không phải lúc nào cũng túc trực ở thị trấn đâu." Khương Tiêu Tiêu nghĩ ngợi, bổ sung thêm: "Nếu em bắt đầu làm việc ngay, nói không chừng sẽ được gặp thần tượng vài lần đấy."

Nhìn bộ dạng của cô ấy khi đối mặt Từ Thụy An, Khương Tiêu Tiêu cảm thấy khoảng cách với mỹ nữ cũng gần hơn, nghĩ đến việc một nhân viên quán xinh đẹp như vậy sẽ thu hút được bao nhiêu khách đến, Khương Tiêu Tiêu lập tức vui vẻ.

"Thời gian làm việc thì lúc nào cũng được, em rảnh lắm." Cô gái nói: "Nếu làm ở đây, vậy em có được quyền ăn đồ ăn sáng của quán không?"

"Đương nhiên rồi, đầu bếp của quán chị nấu hai bữa mỗi ngày, em có thể ăn cùng mọi người, em ăn đồ ăn bán trong quán hay món chị làm đều được." Khương Tiêu Tiêu nói: "Tạm thời quán chị chỉ bán buổi sáng, cho nên em chỉ cần đến vào buổi sáng là được rồi, à phải rồi, em có mang theo sơ yếu lý lịch không?"

Nghe thấy được bao cơm hai bữa, cô gái lập tức sáng mắt, sau đó ngạc nhiên hỏi: "Còn cần sơ yếu lý lịch nữa à? Lúc trước em làm ở những quán khác cũng chẳng cần sơ yếu lý lịch, sơ yếu lý lịch đó là gì thế?"

Xem ra chắc là đối phương luôn làm việc ở những quán nhỏ, Khương Tiêu Tiêu cũng không làm khó cô ấy, chỉ hỏi han vài câu, dù sao chỉ là nhân viên phục vụ thôi, chỉ cần hướng dẫn sơ qua là được, ngay cả bản thân cô cũng vừa làm vừa mày mò học thôi.

Cô gái tên là Hồ Khuynh Thành, cái tên này rất phù hợp với ngoại hình của cô ấy, Khương Tiêu Tiêu dẫn cô ấy đến làm quen với chị Quyên và Lý Nguyên, rồi bảo cô ấy đi làm từ ngày mai.

Sau khi cô gái rời đi, Thất Thất do dự lên tiếng: [Hình như cô gái kia có gì đó là lạ.]

"Lạ chỗ nào?" Khương Tiêu Tiêu lập tức lo lắng: "Là người xấu ư?"

[Cũng không phải, cô ấy chẳng có ác ý gì.] Bản thân Thất Thất là hệ thống của gia tộc họ Khương, có năng lực bảo vệ người thừa kế, vì thế cũng có thể nhận ra những người có ác ý với Khương Tiêu Tiêu: [Cô ấy khiến tôi cảm thấy có gì đó không giống người bình thường, nhưng chỉ là lúc ban đầu thôi, sau này thì hết rồi, chắc là do tôi hiểu lầm thôi.]

"Vậy tạm thời khoan hãy lo lắng, bình thường cô để ý hơn giúp tôi là được." Khương Tiêu Tiêu đáp, cô biết trước giờ Thất Thất khá là cẩn thận, nhưng cô cũng không muốn chủ quán như mình lại nghi ngờ nhân viên của quán: "Có gì bất thường thì cô hãy báo tôi."

Sáng sớm hôm sau, Hồ Khuynh Thành đến quán ăn, vì cô ấy không phải là đầu bếp nên có thể đến trễ hơn hai người kia, miễn sao có mặt trước giờ mở cửa là được.

"Em tới sớm thế." Khương Tiêu Tiêu bảo: "Em ăn sáng trước đi, mấy ngày tới chị sẽ hướng dẫn công việc cho em trước, khá là đơn giản, chỉ cần không tính sai tiền là được."

Hồ Khuynh Thành gật nhẹ đầu, ngồi xuống bàn cùng mọi người.

"Đồ ăn sáng ở trong quán, em thích ăn gì thì cứ lấy." Khương Tiêu Tiêu dứt lời thì tự lấy một đĩa bánh xếp, rót một ly sữa đậu nành.

Chị Quyên và Lý Nguyên cũng tự lấy phần mình, Hồ Khuynh Thành nhìn một lát, cũng bắt chước Khương Tiêu Tiêu mà lấy một đĩa bánh xếp.

Mấy người khác đã ăn quen đồ ăn sáng trong quán, mặc dù vẫn cảm thấy ngon nhưng cũng không tỏ vẻ gì, còn Hồ Khuynh Thành thì ăn lần đầu, cô ấy vừa cắn một miếng bánh xếp thì lập tức ngẩn người, không khỏi nhìn sang Khương Tiêu Tiêu với ánh mắt kinh ngạc: "Bánh... Bánh xếp..."

"Ngon lắm đúng không?" Giờ đây Lý Nguyên đã trở thành fan trung thành với tài nấu nướng của Khương Tiêu Tiêu, hễ có cơ hội là anh ta lập tức chen vào, luôn miệng khen ngợi: "Anh nói cho em biết, đừng tưởng quán này nhỏ mà lầm, đồ ăn sáng ở đây là ngon nhất trấn này đấy, ngay cả khách đến từ thành phố lớn còn khen ngon, hơn nữa ở đây không chỉ có mỗi bánh xếp là ngon đâu, chỉ cần cô chủ ra tay thì món nào cũng ngon cả."

Hồ Khuynh Thành cắn thêm hai cái là hết sạch chiếc bánh xếp, cô ấy vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, nói: "Em chỉ là thấy quán này khá đẹp nên đến xin việc, không ngờ còn có niềm vui ngoài ý muốn như thế này."

Hồ Khuynh Thành là một nhân viên giỏi giang, động tác nhanh nhẹn, tính tình vui vẻ, quan trọng nhất là có ngoại hình bắt mắt, chỉ mới vài ngày trôi qua mà cô ấy đã làm thân với các vị khách trong quán, còn giúp Khương Tiêu Tiêu thu hút khá nhiều khách hàng mới, ngoại lệ duy nhất chính là khi Từ Thụy An đến, cô ấy lại trốn mất biệt, để Khương Tiêu Tiêu đón tiếp anh ta.

Lúc trước Khương Tiêu Tiêu từng nghe mấy cô bạn cùng phòng ký túc xá nói, khi gặp thần tượng, bọn họ đều cảm thấy "càng gần càng lo[1]", hoàn toàn không dám tiến lên nói chuyện, xem ra Hồ Khuynh Thành cũng là dạng fan như thế.

[1] Nguyên văn là "cận hương tình khiếp" (), xuất phát từ một câu thơ trong bài "Độ Hán giang" của Lý Tần, có nghĩa là lâu rồi không về thăm quê, nhưng khi về đến gần quê nhà thì lòng lại xốn xang bồi hồi, vô cùng lo lắng.

Bây giờ trong quán đã có hai đầu bếp là chị Quyên và Lý Nguyên, còn có nhân viên phục vụ là Hồ Khuynh Thành, có thể nói những phần việc vốn do Khương Tiêu Tiêu đảm đương đều đã có người giúp đỡ, cô chỉ cần tập trung khám phá món ăn mới là được, nhưng trong quán cũng không thường xuyên có món ăn mới, thế là chủ quán như Khương Tiêu Tiêu tạm thời được rảnh rang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!