Lần này xem như khách khứa trong quán đều hơi hoảng, tuy rằng mọi người đều lặng lẽ chê trách cô gái có thái độ khinh thường thị trấn nhỏ, nhưng cũng không có ý định sẽ làm gì cô ấy, lúc này thấy cô ấy bật khóc, mọi người đều vội vã an ủi cô ấy, còn có một người hàng xóm quay sang nạt bà chủ quán ăn vặt: "Bà già này, bà xem bà đi, chỉ được cái miệng lưỡi sắc bén, nói tới mức người ta khóc luôn rồi kia."
"Ôi... Tôi đã nói gì đâu." Bà chủ quán ăn vặt cũng hơi ngại ngùng, nói với cô gái trẻ: "Xin lỗi cháu, con người bác cứ hay nói chuyện mà không suy nghĩ trước sau, cháu đừng có để bụng mà."
Khương Tiêu Tiêu bưng một ly sữa đậu nành ra cho cô ấy: "Uống chút sữa đi, đừng khóc mà."
Cô gái thút thít lau nước mắt, ngại ngùng bảo: "Không... Không phải vì bà ấy mắng tôi, tôi chỉ tủi thân thôi."
"Trước đây tôi chưa từng thấy cô đến quán, cô vừa đến thị trấn sao?" Khương Tiêu Tiêu hỏi.
Cô gái nhẹ nhàng gật đầu: "Tuần trước tổng công ty cử tôi đến đây, cách quán cô không xa, nhưng tôi không có ý định đến đó."
Uống một hớp sữa đậu nành, có vẻ cô gái đã bình tĩnh hơn, bắt đầu kể chuyện của mình.
"Lúc trước ở tổng công ty, tôi và một anh chàng khác cũng vào công ty cùng một đợt, chuyên môn cũng ngang ngửa nhau, sau đó tổng công ty gặp vài vấn đề nên thay đổi nhân sự, hai người bọn tôi đều có cơ hội thăng chức, rốt cuộc sau kỳ khảo sát, anh chàng kia được tổng công ty giữ lại, trở thành phó phòng, còn tôi thì bị điều đến đây, mặc dù có thể nói là ở đây tôi cũng xem như là một sếp nhỏ, nhưng mà ai cũng thừa biết, nếu không ở tổng công ty thì hoàn toàn không có cơ hội thăng chức, chỉ có thể ở chi nhánh mãi thôi." Cô gái vô cùng tủi thân, nói: "Tôi cũng chẳng thua gì anh ta, lúc đó trưởng phòng còn khen tôi làm việc chu đáo hơn, có điều chỉ vì anh ta là đàn ông, cho nên có thể phát triển tương lai à?"
Vì là cuối tuần, trong quán cũng có không ít người đi làm, nghe chuyện của cô ấy, có vài người không nhịn được, đứng lên bênh vực: "Đúng đó đúng đó, bây giờ con gái tìm việc khó khăn thật, lần trước tôi đi phỏng vấn một vài công ty, chỗ nào cũng hỏi tôi có định kết hôn không, có định có co không, nghe nói người đã kết hôn và có con rồi thì sẽ bị hỏi là có ý định có bầu đứa thứ hai không, ôi trời, dù sao đến cuối cùng thì vẫn chọn đám đàn ông, cũng may tôi gặp được người sếp bây giờ, hà hà, là một bà chủ, cô ấy chỉ hỏi tôi về vấn đề chuyên môn, thấy ổn thì tuyển tôi."
Bản thân Khương Tiêu Tiêu lúc xin việc cũng từng gặp chuyện này, hơn nữa vì lý do chuyên ngành, vào mùa tốt nghiệp, khi nhận được tin nhắn tuyển dụng mà giáo viên gửi hàng loạt, trong đó ghi "Chỉ tuyển nam", cô cũng phần nào thấu hiểu được tâm trạng ủ dột của cô gái này.
"Lúc đó tôi cảm thấy rất tủi thân, bèn nói với bố mẹ, kết quả bố tôi lại nói, công ty cử tôi đi là để rèn luyện tôi, vàng thật không sợ lửa, chỉ cần nỗ lực thì nhất định sẽ thành công, mẹ tôi thì nói là đến chi nhánh cũng rất tốt, ít áp lực, công việc thoải mái hơn, đợi thêm vài năm thì tìm bạn trai, kết hôn." Cô gái nói đến đây lại nức nở: "Nhưng rõ ràng tôi cũng đã nỗ lực lắm mà, hơn nửa thứ tôi muốn là bản thân sẽ đạt được thành tựu nào đó, không có ý định lấy chồng sinh con sớm như những người khác, sau đó cuộc đời chỉ quanh quẩn mái nhà, chồng con."
Đây là kiểu phụ huynh Trung Quốc điển hình, Khương Tiêu Tiêu gật đầu, bây giờ không giống như ngày trước, con gái đều được đến trường, lúc học đại học, cô trò chuyện với bạn cùng ký túc xá, mọi người đều tràn ngập hy vọng về tương lai của bản thân, mong sau khi tốt nghiệp sẽ tìm được công việc, cố gắng nỗ lực, tiết kiệm vài năm tiền lương để đặt cọc một căn nhà nhỏ, sống một cuộc đời tự do tự tại.
Nhưng mà đến năm tư, có người tìm việc nhiều lần mà không được, trắc trở mãi, có người được người nhà sắp xếp các buổi xem mắt, dường như sau khi tốt nghiệp, mục tiêu của các cô gái cũng không hẳn là sự nghiệp, mà là tìm một công việc nhàn nhã ổn định, có thể lo cho gia đình, thật đúng là khiến người ta nản lòng, Khương Tiêu Tiêu thì lẻ loi một mình, trong nhà không có ai thúc giục, vậy mà cũng từng bị mấy bà cô trong cơ quan mai mối nữa là.
"Vậy cô có từng nói chuyện với sếp của cô chưa?" Khương Tiêu Tiêu hỏi cô gái đang gạt nước mắt: "Chuyện sắp xếp công việc thế này, vốn nên là người tình ta nguyện, sếp cô sắp xếp, nếu cô bất mãn thì có thể từ chối, thậm chí còn có thể phản ánh lên lãnh đạo cấp cao hơn, công ty đâu phải là nơi chỉ có một người lên tiếng."
"Nói... Nói chuyện với sếp à?" Cô gái nấc lên một tiếng: "Có thể nói chuyện với sếp à? Tôi cho rằng đây là công ty bổ nhiệm chứ."
Rất nhiều người trẻ mới ra trường cũng nghĩ như vậy, cho rằng bản thân không có tư cách trao đổi với cấp trên về đãi ngộ hoặc chức vụ, thật ra chỉ cần làm tốt phần việc của mình, đa số lãnh đạo đều là người dễ thương lượng, có điều những kỹ năng này sẽ không được dạy ở trên trường, rất nhiều phụ huynh cũng không rõ, đừng nói là dạy con, có người mạnh dạn, thử rồi thành công, cũng có người giống cô gái này, nhát gan không dám hỏi, chỉ đành nghe theo công ty sắp xếp, sở dĩ Khương Tiêu Tiêu biết là vì trước kia bà Khương cũng hay trò chuyện với cô về những việc này.
"Đương nhiên là được." Khương Tiêu Tiêu trấn an cô ấy: "Cô nói chuyện với sếp, nếu kết quả tốt, nói không chừng cô còn có thể quay về trụ sở chính, còn tệ lắm thì cũng chỉ như tình trạng bây giờ mà thôi."
Cô gái nghĩ ngợi, cảm thấy cũng có lý, thế là cũng bình tĩnh hơn: "Cảm ơn cô, về nhà tôi sẽ suy nghĩ xem nên nói chuyện với sếp như thế nào."
"Ừm, cô sắp xếp lại suy nghĩ của cô, rồi gửi email cho sếp, vậy thì lúc nói chuyện với cô, trong lòng sếp cô cũng nắm được tình hình." Khương Tiêu Tiêu nhắc nhở cô ấy.
Cô gái cảm kích gật đầu, lại áy náy nói: "Xin lỗi cô chủ, lúc trước thái độ của tôi đối với cô cũng rất tệ, vậy mà cô còn nghĩ cách giúp tôi."
"Người tới đây thì đều là khách của tôi cả." Khương Tiêu Tiêu cười đáp: "Hơn nữa, chẳng phải ngày nào cô cũng đến quán của tôi ủng hộ à, ngon là ngon, cô có chê thì cũng phải nhận thôi."
"Không chê không chê." Trong lòng cô gái chỉ lo nghĩ đến chuyện trao đổi với sếp, bèn đứng dậy chào tạm biệt: "Tôi về soạn email đây."
Thấy cô gái rời đi, bà chủ quán ăn vặt cũng thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy bánh ú chiên giòn mà Khương Tiêu Tiêu đã đóng gói hoàn chỉnh, vỗ ngực: "Cô nhóc đấy làm tôi sợ chết thật mà."
Người bên cạnh không nhịn được mà cười bà ấy: "Cái miệng của bà đấy, suốt ngày mắng chửi người ta, bà cũng lo mà sửa đi, hàng xóm bọn tôi biết thừa nên cũng không trách bà, nhưng gặp người khác thì đừng có nói lung tung nữa."
Ở bên kia, cô gái quay lại ký túc xá, mở máy tính lên, bắt đầu viết email, bởi vì lần đầu tiên rơi vào trường hợp này, cô ấy cẩn thận chọn lọc từ ngữ, viết xong còn đọc đi đọc lại đôi ba lần, đến khi cảm thấy đã diễn đạt rõ ràng ý tưởng của bản thân, cũng không tỏ ý trách móc lãnh đạo, cô ấy mới thấp thỏm gửi đi.
Chưa tới nửa tiếng sau, trong lúc cô ấy còn đang lo lắng, di động bỗng reo lên, dây thần kinh đang căng như dây đàn khiến cô ấy giật thót, vội lấy di động, phát hiện quả nhiên là số điện thoại của sếp.
Cô dè dặt bắt máy, cẩn trọng mở lời: "Em nghe đây sếp."
"Tiểu Trương à, tôi có đọc email của cô rồi." Cấp trên ở đầu dây bên kia nói: "Thật ra lúc đó tôi cũng không hỏi ý kiến của cô, lại thấy cô không nói gì, tôi cứ nghĩ cô cũng đồng ý."
"Xin lỗi sếp, em cũng không có kinh nghiệm trong vấn đề này." Cô gái không biết thái độ của cấp trên thế nào, đành phải trả lời nước đôi.
"Chậc, là sơ sót của tôi, tôi thấy mấy cô gái bọn cô còn trẻ, nghĩ các cô sẽ thích một vị trí nhàn nhã hơn, sau này còn tiện chăm lo cho gia đình, cho nên mới tự ý sắp xếp." Cấp trên nói: "Tôi đọc email của cô, thấy cô cũng có lý tưởng lắm, xem ra là tôi xem nhẹ cô rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!