Chương 15: Lần Thăng Cấp Đầu Tiên

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dâu rừng dại cấp ba chua chua ngọt ngọt, cấp bốn thì ngon hơn một bậc, ngọt ngào mà ít chua hơn, hơn nữa khi cắn vào miệng thì cũng ứa ra nhiều nước hơn, bản chất dâu rừng không phải loại trái cây nhiều nước, nhưng khi cắn một quả dâu rừng cấp bốn thì sẽ tuôn ra chút nước dâu chua chua ngọt ngọt, càng thêm ngon miệng. Còn về quả cấp một và cấp hai, Khương Tiêu Tiêu hoàn toàn bỏ qua chúng, thứ đó còn có thể ăn sao?

Dâu rừng sinh trưởng hoang dã cũng không có nhiều quả cấp ba và cấp bốn, Khương Tiêu Tiêu vừa hái vừa thi thoảng bỏ một quả vào miệng, phải mất một khoảng thời gian mới hái đầy một chiếc lá.

Khương Tiêu Tiêu khom lưng cặm cụi hồi lâu, lúc đứng dậy, cô không khỏi loạng choạng, suýt nữa vấp ngã thì bỗng có một bàn tay kéo lấy cánh tay cô, vững vàng đỡ cô dậy.

Thất Thất cũng ngạc nhiên kêu [Á?], Khương Tiêu Tiêu cũng giật mình, quay đầu lại, cô phát hiện không biết họa sĩ đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào, họa sĩ thấy cô đứng vững thì mới buông tay, nói: "Vừa nãy tôi định chào cô, cô không sao chứ?"

"Tôi không sao." Khương Tiêu Tiêu đưa dâu rừng trong tay cho đối phương: "Anh ăn không? Cũng ngọt lắm."

Họa sĩ bỏ một quả vào miệng, gật gù: "Ngọt thật, tôi không nghĩ quả dại cũng ngọt thế này." Anh cúi đầu, thấy trong bụi cỏ vẫn còn vài quả chín đỏ: "Mấy quả này trông cũng ngon nhỉ."

"Mấy quả đó không ngọt đâu, hầu như mấy quả ngọt đều bị tôi hái sạch rồi." Khương Tiêu Tiêu nói.

Họa sĩ hơi khó tin nhìn cô: "Nhưng tôi thấy chúng chẳng khác nhau là mấy mà."

Khương Tiêu Tiêu mỉm cười: "Không tin thì anh cứ thử xem."

Họa sĩ thật sự khom lưng, hái một quả đỏ mọng, Khương Tiêu Tiêu nhìn thoáng qua, là cấp một, cô vui sướng nhìn người gặp họa, thấy đối phương cắn quả dâu rừng dại kia một cái, lập tức nhíu mày nhăn mũi vì chua.

"Anh chịu tin tôi chưa?" Khương Tiêu Tiêu lấy khăn giấy trong túi ra, đưa cho anh.

Họa sĩ vẫn thấy khó hiểu: "Rõ ràng tôi thấy chúng giống hệt nhau mà, quả tôi hái còn đỏ mọng hơn của cô đấy, sao lại chua như vậy?"

Khương Tiêu Tiêu đắc ý: "Đương nhiên là tôi có mắt nhìn rồi, nếu không thì sao tôi có thể mở quán ăn sáng được."

Họa sĩ cười dịu dàng, gật gù tán thành: "Quả nhiên khác nghề như cách núi."

Dâu rừng cũng không tiện mang đi, Khương Tiêu Tiêu dứt khoát lấy nước khoáng ra rửa dâu, sau đó chia ra ăn cùng họa sĩ.

"Phải rồi, tôi còn chưa tự giới thiệu." Ăn dâu rừng xong, họa sĩ lên tiếng: "Tôi tên là Từ Thụy An."

"Tôi tên là Khương Tiêu Tiêu." Khương Tiêu Tiêu bắt tay với anh: "Tên mà anh đề trên tranh là tên thật à?"

Từ Thụy An gật đầu: "Tôi luôn ký tên thật, cũng không có nghệ danh gì."

Bức tranh mà Từ Thụy An đang vẽ vẫn chưa xong, Khương Tiêu Tiêu nghỉ ngơi đủ rồi thì chuẩn bị tiếp tục lên núi, vì thế cô chào tạm biệt ăn, trước khi đi, cô cũng không quên nhắc anh hai ngày nữa thì có thể ghé quán ăn sáng, dù sao thì cũng không thể để "lọt" bất kỳ khách hàng nào được.

Thất Thất nói trang hoàng quán ăn sẽ mất hai ngày, lúc Khương Tiêu Tiêu xác nhận trang hoàng là chiều hôm trước, cho nên vào buổi chiều ngày thứ hai, trong khi Khương Tiêu Tiêu còn đang suy nghĩ mình nên đi đâu tham quan, Thất Thất đã thông báo cho cô biết, quán ăn đã trang hoàng xong rồi.

Biết tin này, Khương Tiêu Tiêu cũng không ham đi chơi nữa, cô hào hứng quay về quán ăn sáng, quả nhiên, hàng rào ban đầu dựng lên để sửa chữa đã biến mất, vừa nhìn thoáng qua đã có thể thấy bậc thềm và cửa lớn hai cánh bằng gỗ mới tinh của quán.

Tổng thể quán ăn vẫn mang cảm giác gỗ màu tối, chuông gió trên cửa vẫn nhẹ nhàng đung đưa trong gió, khi đẩy cánh cửa gỗ hơi nặng ra, có thể thấy bên trong tiệm sáng sủa hơn trước rất nhiều, cửa sổ nhỏ đã được thay bằng cửa sổ chạm khắc rỗng cao bằng nửa bức tường, vì lúc đó Khương Tiêu Tiêu đã chọn phong cách Trung Hoa cổ điển, cho nên những họa tiết chạm khắc trên cửa sổ đặc biệt tinh xảo, cứ như thể đó là một khu vườn thời cổ đại vậy.

Không gian bên trong quán ăn cũng rộng rãi hơn, bàn ghế đã được thay bằng bộ bàn ghế gỗ màu sẫm hoàn toàn mới, mép bàn và lưng ghế cũng có hoa văn chạm khắc giống nhau, may mà cửa hàng có hệ thống bảo trì nên không cần phải dọn dẹp, nếu không chỉ riêng những hoa văn chạm rỗng đó đã khó mà lau dọn sạch được. Khương Tiêu Tiêu chạy đến ngồi thử lên ghế, tuy là ghế gỗ nhưng có lẽ thiết kế rất phù hợp với công thái học, ngồi lên khá thoải mái, không hề cảm thấy khó chịu chút nào.

Vì mái nhà cũng theo kiểu cổ, treo những chiếc đèn hình dáng cổ điển, nếu lắp điều hòa trong quán ăn thì sẽ trở nên vô cùng lạc lõng, cửa gió của điều hòa trung tâm được giấu kín phía trên xà nhà, hoàn toàn không ảnh hưởng đến phong cách tổng thể của quán ăn, điều này khiến Khương Tiêu Tiêu vô cùng hài lòng.

Xem xong quán ăn, Khương Tiêu Tiêu chạy vào nhà bếp, nhà bếp trước đây liền kề với mặt bằng quán ăn, vì chỗ chật hẹp nên Khương Tiêu Tiêu và chị Quyên thường phải gói bánh bao súp ngay trên bàn trong cửa hàng, sau khi cải tạo, không gian nhà bếp rộng gấp ba lần so với lúc trước, bàn thao tác cũng rộng hơn rất nhiều, còn có thêm nhiều thiết bị điện mới như lò nướng và máy rửa bát tự động, cuối cùng cũng có thể giúp bọn họ thoát khỏi nỗi khổ rửa bát.

Phía sau nhà bếp còn có một căn phòng nhỏ, trên cửa treo một tấm rèm vải, Khương Tiêu Tiêu đẩy cửa bước vào, phát hiện đó là phòng ủ, nhiệt độ bên trong mát hơn bên ngoài một chút, còn đặt mấy thùng rượu gạo mà cô đã làm trước đó.

[Nhiệt độ bên trong có thể tự do điều chỉnh.] Thất Thất nói với cô.

Khương Tiêu Tiêu vô cùng mừng rỡ, việc ủ các loại nguyên liệu khác nhau cần nhiệt độ khác nhau, có phòng ủ này, mọi việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

[Cô không đi xem phòng của mình sao?] Thấy Khương Tiêu Tiêu cứ loanh quanh dưới lầu, Thất Thất lên tiếng nhắc nhở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!