Nhất Thành không nghĩ nhiều liền lao ra khỏi lều. Hắn thấy Nam Cung đang ngồi canh gác cùng với 1 người bên nhóm Vi Vi. Thấy hắn ra khỏi lều, Nam Cung liền quay sang hỏi
- Sao không ngủ? Mai còn phải lên đường sớm.
Nam Thúc, nhanh đánh thức mọi người. Nguy hiểm đang đến. Nhanh lên.
Nhất Thành vội vã nói.
Nam Thúc với tên gác đêm liền sững người. Bọn họ chưa cảm thấy gì cả, bọn hắn là người tu luyện sao không phát hiện gì, giờ thì nghe nhất thành nói có nguy hiểm. Trên mặt họ hiện lên sự nghi ngờ rõ ràng.
- Nhất Thành, ngươi..
Nam Thúc nghi ngờ định hỏi hắn có nằm mơ không nhưng chưa hết lời Nhất Thành cắt ngang
- Nam thúc, nếu tin tưởng ta nhanh chóng gọi mọi người dậy. Ngài xem ta giống đang đùa với mạng mình sao?
Nam Thúc nghĩ thầm thà tin có còn hơn không, nếu như thật có nguy hiểm, mà cứ chần chờ không chừng sẻ chết người. Với lại Nhất Thành cũng không phải người thích đùa. Với lại bây giờ đang là nữa đêm, ai dám đùa kiểu này. Nam Thúc không nói nhiều, nhanh chóng đi gọi mọi người dậy.
- Vị đại ca này, ta hy vong đại ca gọi mọi người dậy trước khi mọi việc quá trễ.
Nhất Thành vừa nói xong thì một tiếng nói vọng đến.
- Tam Cẩu, đi gọi người dậy hết đi.
Nam Thúc từ trong lều đi ra, tay phải lão đang cầm 1 thanh đao giống như sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Lão hình như đã nhận thấy điều gì đó. Mặt ngưng trọng nói với người canh gác kia.
- Nhất Thành, người làm cái quái gì? Nửa đêm ồn ào, đừng giả vờ giả vịt. Ngươi biết gì mà nguy hiểm?
Nhu Nhân bị kêu dậy, nghe chuyện liền tức tối vì tĩnh ngủ liền tìm Nhất Thành hét lớn.
- Nêu không muốn chết thì câm miệng lại? mày hét to lần nữa không chừng kẻ chết đầu tiên là mày. Mà mày chết không sao đừng hại người khác.
Nhất Thành không nể nang gì nửa trợn mắt mắng.
- Ngươi dám mắng ta? Ngươi….?
"Bốp."
Nhu Nhân đang hét to thì bị Phạm Nham tát thẳng vào mặt.
- Căm miệng
Phạm Nham liền trợn trừng mắt nhìn Nhu Nhân. Vừa rồi đi ra không biết chuyện gì nhưng hắn thấy Nam thúc ra lệnh cho tên kia liền biết có chuyện không ổn. Nhu Nhân lại hét to Nam thúc đã nhíu mày, tỏa ra sát khí, nếu tên này hét thêm lần nữa. Lão kia liền giết người.
- Nam thúc, có chuyện gì?
Lúc này vị phu nhân kia cùng Vi Vi đi tới. Họ giờ đang còn mặc đồ ngủ, trắng sáng mỏng manh, cực kỳ hấp dẫn. Mọi người ở đây đều nhìn không chớp mắt. Nhất Thành cũng không thể nhịn được, thầm khen hai mẹ con này quá đẹp.
- Thưa phu nhân có nguy hiểm đang tiến đến.
"Đến rồi." Nhất Thành liên nhìn về phía trước, hô lớn. Hắn không biết vì sao hắn lại cảm nhận được nhưng thứ đang đến kia có oán khí rất nặng cách xa trăm dặm nhưng hắn vẫn cảm nhận được loại oán khí nồng đậm đang đến gần. Từ lúc rời Huyết Luyện Cốc, hắn rất nhạy cảm với nguy hiểm.
Mọi người đều nhìn về phía đó, chỉ thấy bóng đêm đen ngòm. Không thấy gì khác, cả đám mặt mày nghi ngờ nhìn về phía Nhất Thành.
- Làm gì có cái quỷ gì? Chỉ có thằng ngu mới tin hắn?
Nhu Nhân lúc nãy bị Phạm Nham đánh không dám lên tiếng. Cha hắn còn phải nể phạm Nham vì vậy mà hắn nhịn. Giờ không thấy nguy hiểm gì liền lớn miệng mỉa mai nhắm vào Nhất Thành để trút giận.
- Gào
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!