Bên ngoài huyện Ngân Thủ,
Không khí trở nên cực kỳ quái dị.
Mặt đất như được chỉ đôi, một bên đang đứng là phù thủy của loài người, kẻ địch là đám đầu lâu to lớn nhe răng múa vuốt.
Đám đầu lâu này không có thân thể chỉ có từ cổ lên.
Không khí trở nên ngưng trọng cực kỳ.
Đám người ơi hợp giờ này mới nhận ra mình đang đối diện với kẻ địch mạnh đến mức nào.
Một số kẻ trong lòng đã có ý định rút lui.
Ngũ Nhạc cười lạnh nhìn mọi người nói.
-Các ngươi giờ đã không có đường lui.
Nếu bỏ chạy, tên các ngươi sẽ được đế quốc "vinh danh" cao nhất.
Hắn mỉa mai nhìn mọi người.
Trước mặt hắn, đám đầu người cao nhất cũng chỉ là Ác Quỷ cấp ba vì thế mà hắn không chút sợ hãi.
Có điều hắn đâu có biết, ẩn sâu bên trong đám đầu quỷ.
Có một ánh mắt ma mị đang nhìn hắn cười dữ tợn.
Hướng Thiên nghe tên Ngũ Nhạc nói thì cười lạnh.
Chính phủ ở thế giới nào cũng vậy, thủ đoạn thật không kém, nhưng các ngươi quên một điều, thế giới này cường giả vi tôn.
Không đủ lớn mạnh, không làm nên chuyện.
Hắn đứng khá xa đám người, cũng không có ai chú ta đến hắn.
Có điều, hắn cảm nhận được điều không bình thường của quân đoàn Quỷ quái này.
Trong không khí lâu lâu mới truyền đến chút ma khí, rất khó để các phù thủy ở đây nhận ra điều này.
Nói đến thì điều này đáng sợ đến mức mà.
Đám quỷ nhà có có đứng đầu, và linh trí của nó cũng không thấp.
Nếu xảy ra chiến đấu, người bị thiệt tất đám người kìa.
-Gào
Nói thì ngắn nhưng chỉ mấy giây đám quỷ đã khởi động công kích.
Những cái đầu thôi nhưng chúng di chuyển rất nhanh bằng cách nhún nhảy.
Chỉ một hai cú nhảy đã đến gần đám người Ngũ Nhạc.
-Giết!
Không biết thằng nào rảnh háng, quái dị chưa đến đã hét lớn.
Kỳ quái là nghe thấy tiếng hét thì đám Ngũ Nhạc như nhận được kích thích, xông lên chém giết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!