- Đúng
- Vèo
Một tiếng xé gió vang lên, thanh đao trên tay Nhất Thành bay vút đâm xuyên qua thân thể một trong hai tên pháp sư. Hắn cũng không nhiều lời nữa:
- Room
- Ngươi
- Ầm
Khởi động không gian phép thuật, vị trí của hắn thay đổi với tên bị đao đâm xuyên người. Tên còn lại chưa kịp nói hết câu, thì bị Nhất Thành tóm lấy cổ, bóp chặt nhất lên cao, đập mạnh tên này xuống đất, bụi đất bay tung tóe. Máu từ trong mắt mũi miệng trào ra, tên pháp sư này chỉ còn thoi thóp thở. Hai tên pháp sư này chưa kịp có phản ứng gì, với lại Nhất Thành ra tay quá bất ngờ, bọn hắn chỉ có thể chờ chết.
Với thân thể và tốc độ của hắn bây giờ, dưới cấp S sẽ không có bao nhiêu người phản ứng kịp tốc độ của hắn.
- Nói đi, vì sao lại không cho chúng ta rời thành, tại sao lại giữ mọi người ở đây. Nói ra, ngươi có cơ hội sống, không nói ra, ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương trên người ngươi cho đến chết.
Nhất Thành cười lạnh lùng nhìn tên kia, hắn muốn biết tên vương gia này là ai mà lại không cho người khác rời thành lúc này.
Phía sau, đám pháp sư tự do với mập mạp thì không dám nhìn thêm nữa. Trên đường đến đây, họ đã hiểu rõ tên quái vật này rất hung. Nhưng không hiểu sao càng lúc tính cách tên này càng ác liệt. Càng đánh càng hưng phấn, càng chiến càng điên cuồng. Mập Mạp trên mặt hiện lên vẻ nghi ngờ và lo lắng, hắn biết Nhất Thành cũng khá lâu, lúc xuất thủ thì ít nương tay nhưng đến mức này thì chưa từng thấy.
- Ta không biết.., nhưng không thể rời thành.., dù muốn cũng... không thể. Vương gia, ra lệnh.. ngăn chặn người.. đến gần cổng thành, đều giết.
Tên kia máu trào ra từ trong miệng vừa run rẩy nói.
- Ngươi nói là Vương gia ra lệnh giết người tiến đến gần cổng thành? Dù muốn cũng không thể đi ra là ý gì?
Nhất Thành càng lúc càng khó chịu với tên Vương Gia này.
- Đúng, lệnh của... vương gia... Nhìn phía trên…
Nhất Thành nhìn lên trên trời, nảy giờ chỉ lo chém giết không biết từ lúc nào trên trời đã có một phép thuật trận đồ cực lớn bao quanh cả Thiên Long Thành. Bầu trời thì u ám thêm cái trận đồ phép thuật lớn thế kia, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện.
- Mẹ nó, cái gì thế kia.
- Đó là phép thuật phong ấn, nói rõ hơn đây là một loại cấm pháp. Mà ngươi không sao chứ? Ta thấy ngươi hơi là lạ?
Mập Mạp đi đến đứng bên cạnh hắn hỏi. Nhất Thành khá hiếu kỳ với loại pháp trận này, cũng không để ý đến câu hỏi của Mập Mạp.
- Ta không sao. Lạ chỗ nào đâu. Mập Mạp ngươi làm sao biết về loại phép thuật này?
- Ở thư viện, có một số sách ghi chép về loại phép thuật này. Mà ta nghe được từ gia gia ta. Loại phép thuật này cần một lượng lớn năng lượng phép thuật và một số pháp sư cao tay mới làm được. Người còn nhớ khảo hạch ảo cảnh khi vào trường không? Đó cũng là một trong những loại này đấy mà giản đơn hơn nhiều.
Nhất Thành nhớ lại lúc khảo hạch thì hiểu ra. Đó là một ảo ảnh pháp trận do nhiều đệ tử thư viện tạo ra. Đúng lúc này đám Tuyết Nhạn, Lan và Tuyết Dung đi đến hỏi:
- Đó không phải là Cấm thuật pháp trận sao? Sao lại xuất hiện ở đây? Nếu vậy thì làm sao chúng ta có thể rời đi nơi này.
- Tuyết Nhạn, ngươi cũng biết về pháp trận?
- Sao không biết, ngươi không đến lớp phép thuật nào từ lúc đến thư viện hả?
Nhất Thành cười khổ, cả năm hăn chủ yếu là luyện thể. Chứ rất ít khi đến lớp, trừ khi gặp khó khăn trong tu luyện.
Phía xa, một nhóm người từ trong đám thị vệ đi đến bên nay. Dẫn đầu là một trung niên khoản bốn mươi tuổi ăn mặt sang trọng, đi theo hắn là ba người mặc áo quần pháp sư, trong đó có một tên chiến sĩ pháp sư rất nỗi bực. Cơ thể cao lớn, cao hơn nhất thành cái đầu, sau lưng đang cổng một thanh cự kiếm. Ba tên pháp sư tản ra đi đến trước bao vây đám Nhất Thành.
Thấy vậy thì đám Tuyết Nhạn cũng trầm mặc, cũng thủ thế chuẩn bị chiến đấu.
- Hừ, các ngươi là ai? Vì sao giết người của ta?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!