Chương 27: Pháp Tông

Người đến là một thiếu niên khoản bằng tuổi của bọn hắn, mười sáu mười bảy tuổi. Mặt một bộ áo được làm bằng lụa, tôn lên vẻ quý phái của kẻ có tiền. Trên mặt mang theo nụ cười tà tà, nhìn sơ qua là biết một vị công tử của Thái gia hắn vừa nói đến. Phía sau có bốn thanh niên cùng tuổi đang đi cùng tiến vào trong phòng. Nhất Thành nhận ra bọn hắn đều là pháp sư.

Cảnh giới cũng không cao.

Chấp sự liền vội vàng đứng dậy,

- Thái Thư Công tử, không biết ngài đến đây có việc gì? Đây là người của Huyết Nguyệt Pháp Tắc thư viện.

- Người thư viện sao? Vừa rồi ta nghe có người nói là không nói rõ tình hình thì không giải quyết việc quỷ quái. Có việc này sao?

Chấp sự lúng túng,

- Dạ Dạ, việc này…

Nhất Thành thấy lão chấp sự khó sử cũng không chấp nhất. Lên tiếng,

- Đúng vậy. Nếu không nói rõ, chúng tôi sẽ không giải quyết việc này.

Tên Thái Thư kia hừ lạnh nói,

- Thái gia chúng ta đã trả đầy đủ phí giải quyết việc này cho thư viện, nhiệm vụ các ngươi là giải quyết quỷ quái. Hỏi nhiều như vậy làm gì? Ai chết hoặc mất tích không liên quan mấy vị. Việc này thư viện ngươi giải quyết không tốt, danh tiếng thư viện các ngươi trong thành này chắc cũng không tốt lắm đâu.

Mập Mạp, Lan, Tuyết Dung, và Tuyết Nhạn mặt mày âm trầm. Bọn họ đến đây giải quyết giúp Thái gia quỷ quái thế mà giọng điệu tên này lại cực kỳ đáng ghét. Nếu đã là quỷ quái thì hiểu rõ nguồn gốc cũng tốt hơn là xong vào đánh nhau sống chết mà không biết rõ đối thủ là ai. Thậm chí số lượng quỷ quái.

Nhất Thành từ trong lời nói của tên này cảm thấy không đúng. Nhờ vả người khác không nên có thái độ này. Còn về danh tiếng thư viện sao? Có thể đám Mập mạp còn để ý chứ hắn mang thái độ của người thế kỷ hai ngàn, để ý mới là lạ. Bạch Tư Thường ngồi bên cạnh cũng không lên tiếng, lần này hắn chủ yếu đến đây quan sát đám Nhất Thành làm nhiệm vụ và đánh giá.

Chỉ xuất thủ khi có nguy hiểm và việc thoát ra khỏi khống chế của hắn nếu không thì không được nhúng tay.

- Ha... ha.. Ha.. Nhận tiền là phải làm việc? Bạch sư huynh, từ lúc nào thư viện trở thành chó săn vậy. Nén cục thịt thì phải liều mạng làm việc. Sư huynh nên báo lại cho mấy lão già kia. Hỏi xem bọn họ đã làm gì mà thư viện lại đi xuống dốc đến mức bị người khác không xem ra gì như thế này?

Đám Bạch Sư huynh mặt mày khó coi, trong lòng mắng thầm "tên này quên mình là người của thư viện sao? Tại sao lại mắng chính mình là chó săn". Còn tên Thái Thư công tử cùng chấp sự mặt mày biến đổi, càng khó coi hơn. Không biết tên này là ai nhưng đổi trắng thay đen, nói một thành mười như vậy, mới nói danh tiếng, hắn đã quy tội bọn này mắng thư viện là chó săn.

Không chừng mấy cao thủ thư viện nghe được thì Thái gia hắn gặp rắc rối lớn.

- Hừ, ngươi là thá gì mà dám nói chuyện như vậy chúng ta. Ở Tây đại lục không chỉ có thư viện các ngươi. Nhìn qua thì mới là giáp một học viên. Lại dám lớn lối ở đây. Không giải quyết việc quỷ quái này thì cút. Học viên của Huyết Nguyệt Pháp Tắc thư viện thật là kém cỏi. Đến cả một con tiểu quỷ cũng không giải quyết được mà cứ nói dài dòng. Vậy để Pháp Tông chúng ta thay các ngươi vậy.

Một tên đứng sau lưng Thái Thư tiến lên nói, tên này nhìn qua khoảng tuổi Bạch Tư Thường, trên người áo quần sáng lóa, đôi mắt dâm tà nhìn về đám Tuyết Nhạn nảy giờ liên tục. Bạch Tư Thường nhíu mày lên tiếng,

- Người của Pháp Tông?

- Không nghĩ tới ở đám ngu xuẩn các ngươi cũng có người biết Pháp Tông. Đúng vậy, ta là Tống Ngôn, nội môn đệ tử của Pháp Tông.

Pháp Tông là một trong những tông môn mạnh ở phía Tây Đại lục này. Đứng ngang hàng với ba đại thư viện, người ta hay nói Tây Đại Hoang có "ba viện, tứ tông". Ba thư viện thì mọi người biết rồi. Còn về tứ tông gồm Pháp tông, Ngũ hành Tông, Nhân Tông, và Thiên Địa Tông. Không chỉ vậy phía tây cũng có vài tổ chức đi lại trong bóng tối như Ác Ma tổ chức từng tấn công cướp đồ ở Thủy Linh Quốc.

Đối đầu trực tiếp với ba viện, tứ tông.

Bạch Tư Thường âm trầm nhìn chấp sự kia,

- Thái gia ngươi đây là ý gì? Mời thư viện lại mời Pháp Tông người nữa là sao?

Thái Thư kia liền nhảy ra nói,

- Thư viện người không giải quyết được, chúng ta mời người Thái Tông thì sao?

- Tốt, Tốt, Tốt. Thái gia ngươi được đấy, ta sẽ báo lên thư viện việc này. Hy vọng lúc đó các ngươi chuẩn bị tốt lời giải thích. Chúng ta đi.

Bạch Tư Thường lạnh lùng thốt ra ba chữ tốt. Trong lòng hắn rất tức giận, Thiên Long Thành dù sao cũng là ở gần thư viện bọn hắn. Thường được thư viện giúp đở, coi như là nằm dưới quảng hạt của thư viện. Các nhiệm vụ được thư viện giải quyết, chưa bao giờ có thế lực bên ngoài nhúng tay, lần này Thái gia đã chạm đến lợi ích thư viện.

Nhưng vừa mới bước vài bước thì bị tên Tống Ngôn của Pháp Tông chặn đường. Cười dâm tà nói,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!