Thế giới này quá rộng lớn, chuyện lạ nào cũng có. Bây giờ có một thằng nhóc mới lớn, trốn sau gò đất nhỏ, xem hai con quái vật đánh nhau. Có lúc thì giơ tay múa chân cổ vũ cho chúng.
Hắn đâu có biết, dù người mạnh nhất của Đại Càn Quốc ở đây, gặp phải hai con quái vật kia thì cũng chạy trối chết. Mà nếu có người thấy thằng nhóc này bây giờ, chắc chắn vái hắn một vái để bày tỏ lòng kính trọng với sự điên điên của hắn.
- Ầm
- Hai quái thú này đánh nhau tàn bạo thật, nhìn quá đã mắt.
Nhất Thành vừa cổ vũ vừa lẳm bẳm. Hắn rất kích động. Vừa rồi cả hai quái vật tông vào nhau, tạo ra vụ nổ lớn. Đất dưới chân bọn chúng bị lún xuống một cái lỗ lớn. Cây cối xung quanh đổ rạp, Nhất Thành may mắn đứng xa quan sát, nếu bị ảnh hưởng cú va chạm vừa rồi thì hắn toi mạng. Dù là vậy, gió thổi cực mạnh, phả vào mặt làm da mặt có cảm giác đau rát như sắp nứt ra.
- Hai con quái thú này điên thật, chẳng nhẽ chúng chả hiểu mạng sống quý trọng sao. Vì cái gì mà đánh đến tình trạng này? Thâm thù đại hận hay là tranh giành bảo vật sao?
Nhất Thành suy nghĩ bân quân một hồi. Ai ngờ lúc này dị biến xảy ra. Xà chín đuôi dồn hết sức bắn ra một viên đạn lớn màu đen. Con quái giống sư tử thì xong đến gần xà chín đuôi, tung ra một vuốt trúng quả cầu đen kia.
- Ầm
Một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá bay tứ tung, cả Huyết Luyện Cốc hỗn loạn. Nhất Thành hắn bị sức gió đánh bay ra xa, đập mạnh một góc cây lớn mới dừng lại. Hắn lồm cồm bò dậy tiếp tục trốn đi quan sát. Hai con quái thú bị đánh bật lên trời, bay đi hai hướng khác nhau. Máu đen từ hai con quái thú phun đầy đất, hắn lẩm bẩm nghĩ thầm
- Cái thể loại này trong phim gọi là lưỡng bại câu thương. Giờ mà có thêm một tên cười ha ha đắc ý đi ra nữa thì ngon.
Bỗng nhiên từ đâu một tiếng cười quái đản phát ra phá tan không khí ác liệt này.
- Ha … Ha….. Ha…... Ha… không nghĩ là lưỡng bại câu thương. Được, được, được.
Từ đâu một người xuất hiện đứng cách xa năm sáu thước với hai con quái vật. Người này mặc áo đen hoa văn rất đẹp. Đập vào mắt là mái tóc bạc trắng xóa như tuyết, khuôn mặt lạnh như băng, gương mặt cơ hồ trắng bệch như kẻ chết, thân cao tám thước, tướng thì cường mãnh, xung quanh người tỏa ra tà khí.
Nhất Thành lúc này liền há to mồm, thật sự là phim mà. Làm gì trùng hợp như thế. Hắn nhéo mình xem có mơ không. Cảm thấy đau, chắc không mơ. Dù là bơ quơ, nhưng lúc người này xuất hiện hắn đã nằm rạp xuống đất, dùng cây cối đổ ngã và gồ đất để giấu mình. Không khí ở Huyết Luyện Cốc cực kỳ ác liệt, vì thế người đến dù là cường giả cũng không thể cảm nhận được có người đang ở đây. Nhất Thành không phải người ngu, sống hai kiếp người, ít nhất cũng biết việt giết người diệt khẩu.
Nếu không cũng bị bắt đi, chịu đau khổ tới chết. Phim nào cũng vậy, hoàng cảnh này trốn là đúng nhất.
- Ha… Ha…. Ha… cuối cùng thì ta cũng tìm được tên ma đầu nhà ngươi, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi, Âm Tà Công.
Nhất Thành thấy phía sau người gọi Âm Tà Công là một lão nhân mặc đồ trắng đứng phía sau khoảng trăm mét. Lão áo trắng cằm bảo kiếm, thần thái có vẻ điên dại. Khuôn mặt nổi đầy gân xanh, xen lẫn giữa những vết nhăn. Đầu tóc bù xù, giống như lão mới trải qua chuyện gì đó rất đáng sợ.
Với vẻ mặt điên dại cùng nụ cười điên loạn, Nhất Thành đoán chắc lão áo trắng này đã tẩu hỏa nhập ma. Đôi mắt lão mới đến trừng trừng oán hận nhìn về phía Âm Tà Công, trái chiều với sự oán hận của lão lại là chính khí mạnh mẽ phát ra từ thanh kiếm trong tay lão. Có thể thấy lão áo trắng đã từng là một người chính nhân quân tử, nhưng không hiểu sao lại đến nông nổi này.
Âm Tà Công thấy người này thì cười lạnh,
- Đinh lão đầu, ngươi vẫn dám đến tìm ta sao?
Nghe những lời này thì người được gọi là Đinh Lão đầu kia giận dữ quát lớn:
"Tên chó chết nhà ngươi, ngươi giết người nhà của ta, con cháu ta. Hôm nay ta thề sẽ băm ngươi vạn đoạn."
Lão liền tung người lên trên không, đứng vẫn, một đường kiếm lực mạnh mẽ mang theo thù hận nhắm thẳng tấn công vào ngực Âm Tà Công. Đường kiếm này kèm theo năng lượng phong thuộc tính mạnh mẽ vừa nhanh vừa hiểm, nhưng Âm Tà Công có vẻ mạnh hơn, chỉ nhẹ nhàng tránh sang một bên. Đinh Lão càng điên cuồng chém liên tục bốn kiếm đều không trúng đích. Âm Tà Công nhẹ nhàng né tránh, kiếm khí liên tục chém vào không khí cùng với phong thuộc tính tạo ra tiếng kêu vù vù.
Nhất Thành càng xem càng kinh hãi. Không ngờ thế giới này người lại mạnh như vậy, trong trí nhớ nói người ở đây có thể tu luyện phép thuật. Nhưng đạt đến trình độ này thì thật là ghê gớm. Mỗi một kiếm vừa rồi chắc chắn đủ sức chống lại hai con quái vật vừa rồi. Nhất Thành liếc mắt nhìn qua hai con quái vật đang nằm trên đất kia. Mắt hắn liền khựng lại trợn tròn, miệng hả lớn nhìn chằm chằm, bọn nó chưa chết, dù không động lớn gì nhưng thân thể khổng lồ kia đều co rút lại.
Ở kiếp trước, hắn từng thấy loài rắn có động tác như vậy. Nó giả chết nằm đó, chuẩn bị xuất đòn cuối cùng chết với địch thủ.
Âm Tà Công với phép thuật trác tuyệt, có vẽ như những chiêu kiếm của Đinh Lão quá tầm thường nên không làm gì đượcy.
- Đinh thất phu kia, võ công thấp kém như thế này không thể chạm vào ta được đâu, bấy lâu nay võ công người không tiến triển làm ta quá thất vọng.
Âm Tà Công nhẹ nhàng né tránh, y đắc ý khua môi múa mép, điều đó làm cho Đinh Lão càng tức giận, càng lúc càng điên cuồng. Đường kiếm của lão lúc này càng nhanh và mạnh hơn.
Nhất Thành lúc này đã không nhìn thấy kiếm của Đinh lão mà chỉ thấy bóng kiếm. Đối với hắn Đinh Lão đầu kia là cao thủ, mà lão âm u tà khí kia càng cao thủ trong cao thủ. Kiếm của Đinh Lão đã nhanh hơn nhưng lão đã lâm vào điên cuồng, đánh ra không có chiêu thức gì. Cứ như vậy thì tốn công vô ích, lão âm tà nắm chắc chiến thắng.
- Ha.. ha.. ha.. cấp bật phép thuật quá yếu, thế này mà đòi giết ta ư? Đã thế hôm nay ta giúp ngươi đoàn tụ cùng gia đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!