Chương 9: (Vô Đề)

Đi tới bích thanh sơn đã qua nửa tháng, nhưng Giang Bách Xuyên vẫn bày ra dáng dấp cái xác chết di động không khác gì với cái lúc mới tới đây.

Thẩm Thiên Lý cùng Nhiếp Thập Phương, Phượng Cửu Thiên cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra. Dù mọi người đều biết, cái bộ dạng nửa sống nửa chết này, nhất định là có dính dáng đến vị Trương Đại Hải. Là cái người mà hắn vốn đã nói rằng, muốn mang người ta tới đây để kết hôn. Nhưng, bây giờ, kết quả lại là chỉ có mình hắn đến đây. Cho nên, cả ba tên này chỉ đành phải phái kẻ khác đi thám thính tình hình của người nọ xem đã xảy ra chuyện gì rồi, nhưng vẫn chưa quay về.

Mà, Giang Bách Xuyên lại không chịu mở miệng nói ra bất cứ một chữ nào cả. Cho nên, ba tên này không thể lơi lỏng mà đi làm bất cứ việc gì, chỉ chuyên chú canh chừng tên bạn tốt này, đến mức một tấc cũng không rời, phòng ngừa hắn sẽ làm ra cái chuyện gì điên rồ a.

Tuy, cả ba đều cho rằng, vẫn nên để Giang Bách Xuyên có cơ hội làm chuyện điên rồ phát tiết ra vẫn tốt hơn là cứ phờ phạc, vất vưởng đến thế này. Nhưng, mỗi khi vừa nhìn thấy hắn bày ra một bộ dạng hồn bay phách lạc này, thì mỗi một tên đều không dám lơ là, buông lỏng.

Tuy, thời tiết cuối mùa thu ở trên bích thanh sơn vốn không phải là mùa đẹp nhất trong một năm, nhưng mà, lại là thời điểm vô cùng sung sướng.

Bởi, đây là một mùa bội thu từ mấy thửa ruộng đất do Lý Đại Hỉ khai hoang, tự tay trồng trọt. Cho nên, tất cả mọi lâu la trên bích thanh sơn đều tình nguyện phụ giúp cái vị áp trại phu nhân đây hái đậu, bẻ bắp, thu hoạch cao lương(*), lượm trứng gà. Có lẽ, là bởi vì tiếng ca hát không đủ ngũ âm của Lý Đại Hỉ hoàn toàn cảm hoá một đám người đang hăng say này, cho nên, vào lúc này, ở trên bích thanh sơn, đều vang vọng lên một mảng reo ca đồng đều vui vẻ.

Giang Bách Xuyên đang ngồi ở đầu thửa ruộng đất hoang do Lý Đại Hỉ khai khẩn ra. Trong chốc lát, đôi mắt của hắn vẫn luôn không rời khỏi trên người của Lý Đại Hỉ. Bởi, phảng phất như là hắn đang nhìn thấy được hình dáng của Trương Đại Hải một tháng trước vậy, y cũng đã bận bịu trên ruộng đến mồ hôi đầm đìa, nhưng mặt mày đều luôn cười rạng rỡ thế này đi.

– Bách Xuyên, khụ khụ ……

Cả ba tên Thẩm Thiên Lý, Nhiếp Thập Phương, Phượng Cửu Thiên đều không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn nhau một cái. Rốt cục, trong lòng của Thẩm Thiên Lý đã ghen tuông đến không nhịn nổi nữa, hắn tận lực thử dùng giọng điệu mà hắn coi như là ôn hòa nhất, mở miệng.

– Cái kia, ta biết ngươi, tuyệt đối sẽ không gây ra cái loại chuyện không trượng nghĩa, xấu xa, như là thích lão bà của bằng hữu này đi. Thế nhưng, cái kia, dù sao thì Đại Hỉ đã là người của ta. Cho nên, ngươi có nhìn chằm chằm đến mấy, cũng không thể nào chạm vào được đâu. Vì vậy…… Vì vậy …… Khụ khụ, ngươi hiểu rõ ý tứ của ta muốn nói rồi chứ?

– Ta hiểu rất rõ.

Giang Bách Xuyên cười khổ một tiếng. Đây là câu nói đầu tiên của hắn, sau khi đến bích thanh sơn, hắn lại nói tiếp:

– Thiên Lý, ngươi không cần phải suy đoán lung tung đâu. Chẳng qua, là ta cảm thấy Đại Hỉ thật sự rất giống Đại Hải, đặc biệt là dáng vẻ khi cả hai đều bận bịu làm lụng.

– Cái kia …… chẳng phải cả một đám huynh đệ đều đang cùng y bận rộn à?

Thẩm Thiên Lý nhấp nhấp môi, có ý tốt dẫn dụ:

– Ngươi cũng có thể nhìn bọn họ xem a. Dáng vẻ của tất cả mọi người khi đang bận rộn làm lụng, đều không khác nhau mấy đi?

Giang Bách Xuyên lắc đầu:

– Cái dáng vẻ khi bọn họ làm lụng đều không hề giống vậy, sẽ không thể khiến cho ta nhìn thấy hình bóng của Đại Hải được…… Đại Hải……

Hắn thở dài, nhẹ một tiếng, lại đột ngột đứng bật dậy, lẩm bẩm nói:

– Ngươi nói đúng, bất luận ta có nhìn nhiều đến thế nào, thì Đại Hỉ vẫn chính là Đại Hỉ. Y vĩnh viễn cũng sẽ không biến thành Đại Hải được…..

Hắn nhấc bước, ủ rũ mà rời đi một đường, dưới ánh tà dương, chiếc bóng của hắn kéo dài lê thê, vừa nhìn liền cảm nhận được nỗi thê lương lại vừa cô đơn.

– Hắn không sao chứ?

Nhiếp Thập Phương nhìn bóng lưng cô tịch của tên bạn tốt, bật thốt:

– Chúng ta, hẳn là người vô cùng kiên cường nhất ở trên đời này đi, sẽ không dễ gì, bị đánh bại bởi bất kỳ cái đả kích nào đi, có đúng hay không?

– Khó nói lắm.

Thẩm Thiên Lý do dự lắc đầu:

– Nếu như, ta ở lúc trước, ta cũng sẽ đồng ý với ngươi. Nhưng mà, hiện tại, căn bản là ta lại không dám tưởng tượng nổi, nếu như đến một lúc nào đó không có Đại Hỉ ở bên cạnh, thì ta còn sống nổi thế nào nữa đây.

Đây là lời nói thật, lúc trước, vào lúc hắn đã cho rằng Đại Hỉ đã chết đi, hắn dự định giết cái ả lão thái bà kia, sau đó, liền tự sát đi theo cùng y.

– Đừng lấy bọn ta ra mà so sánh với ngươi a.

Nhiếp Thập Phương cùng Phượng Cửu Thiên cùng kêu um lên. Đổi lấy, một cái liếc mắt của Thẩm Thiên Lý:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!