Chương 8: (Vô Đề)

Y cũng không biết là đã ngủ bao lâu rồi, có lẽ đã qua thời gian rất dài rồi đi. Y mơ mơ màng màng tỉnh lại. Trong phòng im ắng, cũng không thấy Giang Bách Xuyên, trong phòng bếp cũng không nghe được bất kỳ thanh âm gì nữa. Trong lòng của Trương Đại Hải cả kinh:

Xảy ra chuyện gì rồi đi? Lẽ nào tên công tử kia sau khi đốt cháy nhà bếp liền đã bỏ trốn chạy án rồi à?

Y vừa mới nghĩ tới đây, liền nhìn thấy Giang Bách Xuyên vội vội vàng vàng từ bên ngoài đi vào, trong tay còn đang bưng một cái thố to nghi ngút khói.

Trương Đại Hải thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng vì lòng tiểu nhân của mình mà vô cùng xấu hổ. Giang Bách Xuyên vừa vào nhà liền thấy y đã tỉnh rồi. Phản ứng đầu tiên của hắn là sững sờ. Tiếp theo, cái lớp da mặt của hắn vốn có độ dày, sánh ngang với tường thành lại liền không tự chủ được mà đỏ ửng lên.

– Đây là cháo ngươi nấu à?

Trương Đại Hải nhìn cái thố to được đặt ở trước mặt mình, bên trong lại là màu trắng đục sền sệt của cháo, lan toả ra mùi cá thơm nồng đượm, rốt cục y cũng tràn ra một nụ cười vui mừng yên tâm.

– Là …… ta …… mua …… mua ……

Thực ra, Giang Bách Xuyên rất muốn nói là do hắn tự tay nấu. Chỉ có điều, nếu hắn nói vậy, thì cũng chỉ lừa được y nhất thời mà thôi, cũng không thể nào lừa gạt y được cả một đời a. Huống hồ gì, chút nữa đây, hắn sẽ nói ra một sự thật, mà sẽ khiến cho bản thân hắn lập tức sẽ bị biến thành kẻ gây nên tội ác ngất trời, ở trong mắt của Trương Đại Hải rồi đi.

– Mua? Không phải ngươi nói là ngươi muốn tự mình nấu à?

Trương Đại Hải nghi hoặc nhìn hắn, tiếp theo, tầm mắt của y lại chuyển qua, nhìn một đám hồng hồng đen đen rải rác ở trên hai bàn tay của hắn.

Giang Bách Xuyên không hề dám nhìn đến ánh mắt của người yêu đang săm soi thân người của hắn một chút nào a. Thực là…. Chưa bao giờ mình từng nếm qua tư vị uất ức đến thế này đi a. Một mực, chỉ là bởi vì đối mặt với tâm tính thiện lương của Đại Hải, cho nên, mình mới càng không thể có cái lí do nào mà để phải lừa gạt y cả a.

Hắn trốn tránh ánh mắt thăm dò của Trương Đại Hải, ấp úng nói:

– Cái kia …… Ta …… ta vốn là muốn nấu a. Chỉ là không …… không nấu tốt lắm…… Cho nên…… vì lẽ đó ……

Hắn cố gắng giấu hai cái bàn tay ra phía sau lưng của mình. Vừa nãy, bản thân đã phải trải qua một quá trình nấu nướng chật vật đến cùng vẫn là bị thất bại, cũng đã đủ mất mặt rồi đi. Đến cả hai bàn tay của hắn cũng đã biến thành bộ dạng vô cùng thê thảm, càng không hề muốn bày ra để khiến cho hắn càng mất mặt thêm nữa đi.

– Cho ta nhìn một chút ……

Trương Đại Hải cố chấp kéo hai bàn tay của hắn ra. Hai bàn tay, ban đầu vốn có mười đầu ngón tay thon dài, mạnh mẽ, màu lúa mạch nhàn nhạt, sạch sẽ. hiện tại, cả mười ngón đều đã không nhìn ra màu sắc vốn có nữa rồi, trên làn da tay hiện ra vài đường đen xám sậm màu tro bụi, còn có cả một vài vết thương nho nhỏ rải rác, bên trong còn rỉ ra cả máu tươi, trôi ra cùng với cả tro bụi nữa, tạo nên một loại màu sắc dữ tợn không nói thành lời được.

– Đại …… Đại Hải……

Giang Bách Xuyên nghĩ muốn rút tay về, lại bị Trương Đại Hải nắm lại càng chặt, y nói tiếp:

– Căn bản là, ngươi không nấu cơm đúng không? Mấy cái vết thương này đây, là do bị dao xắt đồ ăn cắt bị thương đi, còn bị củi làm xước da chảy máu, bị lửa đốt đến phỏng rộp lên đi?

Y cẩn thẩn, dịu dàng xoa xoa lên mấy vết thương nhỏ xíu kia, giọng điệu lại bình tĩnh.

– Ân, đều đúng a.

Đã đến phần tự thú rồi đi. Cũng đã nói đến đây rồi, thì mình cần gì còn phải sợ mất mặt hơn nữa a? Đại Hải muốn cười thì liền cười đi. Nhân lúc này, thì cứ để cho y cười đã đi nha, sau đó, lại để cho y khóc sướt mướt bù lại a.

– Ngươi …… có võ công rất cao đúng không? Trước đây, ngươi chỉ từng cầm kiếm hoặc là cầm đao đi. Từ xưa tới nay, chưa từng có ai có thể thương tổn được ngươi đi?

Vẫn là giọng điệu bình tĩnh đó, chỉ có điều, bàn tay của Trương Đại Hải đang nắm lấy tay của Giang Bách Xuyên đã có chút run rẩy.

– Ân. Coi như là thế đi. Bàn về võ công, thì kẻ có thể bị đánh ta bị thương, thực sự, vốn không nhiều nha.

Lời này vốn không phải là do hắn thổi phồng. Bởi sự thật là, ngoại trừ mấy lão trưởng lão quái vật luôn thích đi tống tiền kẻ khác, cùng với mấy tên huynh đệ Thẩm Thiên Lý ra, thì kẻ có thể ở dưới tay võ công của hắn mà toàn thân trở ra, đúng là không nhiều a, cho nên, càng khỏi phải nói đến kẻ có thể đánh hắn bị thương đi.

Bất quá, vào lúc này, trong tình cảnh thế này, được Trương Đại Hải chấp vấn, hỏi bản thân hắn có bao nhiêu lợi hại. Giang Bách Xuyên lại không cảm thấy mừng rỡ một chút nào cả. Hắn suy ngẫm mãi vẫn không ra ý tứ của y. Suy nghĩ đi vào ngõ cụt, cho nên, hắn tự động lý giải ý tứ khó hiểu này của Trương Đại Hải thành: "Ngươi vốn lợi hại đến thế, lại để cho bản thân bị dao xắt đồ ăn với cây củi, đốm lửa bắt nạt được hay sao a", đó, đương nhiên là hắn bị y chê cười nha.

– Ngươi …… Vì sao ngươi lại đối xử tốt với ta đến vậy chứ?

Trương Đại Hải đột ngột cúi đầu xuống, mái tóc rũ xuống, cái trán chạm lên trên đôi tay lốm đốm vết thương nhỏ hồng hồng đen đen, chồng lên nhau, đang bị y nắm chặt lại đến gắt gao. Giang Bách Xuyên cảm nhận được ở trên mu bàn tay của hắn, truyền đến một trận ẩm ướt:

Điều đang diễn ra ở trước mắt đây, có phải là, là thật hay không đây? Có thể sao? Đại Hải của mình đang khóc sao, đang… vì đôi bàn bị thương có chút xíu của mình mà khóc lên a.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!