Trương Đại Hải vạn lần không thể ngờ tới, đến chơi cờ cũng sẽ gây ra phiền phức. Lúc này, y vẫn còn chìm về giấc mộng đẹp rằng bản thân mình đã kiếm được một kẻ lao động miễn phí.
Bất quá, rất nhanh, y liền tự hiểu ra rằng mình đã quá ngây thơ. Căn bản là, cái tên Giang Bách Xuyên này, vốn không biết làm cái gì cả. Đến tư thế hắn cầm cái cuốc đều hoàn toàn không đúng nữa là, còn dám nói cái công việc gì cũng đều biết làm. Tám, mười phần, đều là dùng mấy cái vết chai kia dùng để lừa người a.
Trương Đại Hải bực mình kéo lên tức giận sôi trào, lập tức ném hai củ khoai lang do Giang Bách Xuyên nhổ mạnh lên mà bị bẻ đôi thành bốn đoạn, cho hắn, lại đẩy hắn đi qua một bên:
– Được rồi, được rồi. Tiểu tổ tông của ta a. Ngươi mà lại làm tiếp nữa. Công sức khổ cực của ta cày cấy, chăm sóc một năm nay đều uổng phí a.
Y tức giận nói, đau lòng nhìn đám khoai lang nhà mình bị chặt xác phơi thây rải rác khắp nơi.
Ai, đều là do mình tự hại chúng nó a.
Bản chất của Giang Bách Xuyên vốn rất quật cường lại cố chấp. Hắn là một người dễ gì chấp nhận chịu thua bất kì việc khó nào cả.
Lúc năm tuổi, thì hắn đã chỉ vì sư phụ nói một câu:
"Hiện tại, ngoại công của ngươi vẫn còn chưa nắm vững, luyện tập cũng vẫn chưa thành thục. Muốn học tâm pháp vốn là còn quá sớm. Không được."
Hắn liền núp ở trong sơn động phía sau núi, lặng lẽ cố gắng mà tiếp tục tập luyện, đến cái mạng nhỏ cũng suýt chút nữa bị liên lụy vào, lại có thể chịu đựng sự dày vò của hắn mà qua hai năm thời gian liền đã luyện thành.
Sau đó, hắn cũng đã sớm học xong cả tâm pháp khó nhằn a, đến cả chưởng môn sư bá cũng hoàn toàn thán phục hắn là một kỳ tài. Có điều, ngày hôm nay, chỉ là đào mấy củ khoai lang nhổ lên mà thôi, làm sao lại có thể làm khó được Giang Bách Xuyên hắn đây chứ. Đùa à. Chỉ là lần đầu, hắn làm việc nhà nông, có chút không được thuần thục mà thôi a.
– Đại Hải. Ngươi tránh ra đi. Thật sự là, ta đã tìm ra cách rồi a, đảm bảo chưa tới một canh giờ, liền có thể đào ra toàn bộ đám khoai lang này lên nha. Hơn nữa, cũng không cần ngươi phải ra tay giúp một chút nào cả.
Giang Bách Xuyên tiến lên phía trước, kéo Trương Đại Hải lại, lại bị y hất ra một cái lại đẩy hắn qua một bên:
– Phi. Ta mà lại tin ngươi lần nữa, thì ta chính là kẻ ngu si a. Ngươi đứng yên ở bên cạnh đợi cho ta đi.
Bất quá, Giang Bách Xuyên làm sao lại có thể lập tức dễ dàng bỏ cuộc như vậy, lại quấn quýt tới, vẫn cứ lôi Trương Đại Hải đến phía sau mình:
– Đại Hải. Ngươi nhìn ta làm đây này, chỉ một chốc lát thôi, dám chắc là ta sẽ làm được nha. Hừ hừ. Ngươi chờ mà khâm phục ta sát đất đi.
Hắn vừa nói xong, bàn tay phải chậm rãi đẩy ngang ra, bỗng nhiên hét lớn một tiếng, chỉ thấy chưởng phong lướt qua, bụi bặm tung bay, khiến cho hắn cùng Trương Đại Hải hít phải đều bị sặc, hoàn toàn không chịu nổi mà ho khan liên tục.
Không dễ gì mới chờ cho một đám khói bụi mù mịt này tản đi. Sau khi đã nhìn rõ được, thì ở trên đất, bỗng xuất hiện một cái hố sâu lại to được để lại. Giang Bách Xuyên dương dương tự đắc, nói:
– Làm sao nha? Ta chỉ cần đánh ra mấy cái hố như này, thì tất cả mấy đám khoai lang của ngươi, không phải đều bị đào ra hết sao?
Cả gương mặt của Trương Đại Hải cười đến nở bừng bừng thành một đóa hoa lớn, vui đến mức dùng sức ôm chầm lấy Giang Bách Xuyên một cái nha, khen:
– Ân. Ngươi thực sự là vô cùng tài giỏi a. Khá lắm.
Nói xong, y vui vẻ, thỏa mãn mà chạy đến bên mép hố. Giang Bách Xuyên cũng đắc ý đi theo. Nhưng, sau nửa giây, cả tầm mắt liền choáng váng.
Vừa nãy, khuôn mặt của Trương Đại Hải vẫn còn đang cười thành hoa hướng dương, thì bây giờ, ở trong nháy mắt, đã biến thành bộ mặt mẹ ghẻ, lạnh lẽo như băng, đột ngột quay đầu lại, nhìn Giang Bách Xuyên chằm châm, hung tợn hỏi:
– Khoai lang đâu? Khoai lang của ta đâu hả? Ngươi đã nói làm vậy, sẽ đào được toàn bộ đám khoai lang ra đây? Vậy, bây giờ chúng nó ở nơi nào? A?
Giang Bách Xuyên gãi gãi đầu.
Mình nào có biết đám khoai lang đó đã ở nơi nào rồi nha? Chẳng lẽ vẫn còn chưa đủ sâu nữa hay sao? Sẽ không a. Đám đất đá này đều đã bị đánh hóa thành bụi cát. Đám khoai lang đó làm sao lại có thể không xuất hiện ra đây chứ?
Hắn cúi người xuống, quan sát kĩ lưỡng, nhìn quanh, tìm tỉ mỉ lại một lần nữa, thì bất giác, trên trán lẫn chóp mũi lập tức liền đổ ra mồ hôi lạnh. Cùng lúc đó, Trương Đại Hải cũng nhìn thấy một đám các miếng khoai lang vỡ vụn văng tung tóe rải rác khắp mặt hố đất. Y nhịn không được, hét thảm một tiếng, ngồi xổm ở trên đất nhặt lên từng cái khối khoai lang nho nhỏ một, liền bắt đầu lớn tiếng khóc lên.
– Cái kia …… Ngươi đừng khóc ….
Giang Bách Xuyên đi đến, kéo Trương Đại Hải đứng lên:
– Cái kia. Chỉ là mấy củ khoai lang mà thôi …… Làm sao mà ngươi có thể vì nó mà liền rơi nước mắt đây? Nước mắt của nam nhi không dễ gì rơi xuống a…. Ta là nam tử hán đại trượng phu. Thà rằng bị thương đổ máu cũng không thể rơi lệ nha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!