Chương 3: (Vô Đề)

Đúng là, thôn này không phải là cái thôn xóm hẻo lánh phổ thông a.

Bất quá, Giang Bách Xuyên trực tiếp tìm mất nửa ngày, đến cuối cùng, mới coi như là đã tìm tới.

Đến nơi thì mặt trời cũng đã xuống núi. Ánh tà dương bao phủ lên ngôi làng nhỏ bé. Trên từng cái nóc nhà đều đang bay lên từng làn từng làn khói bếp lan tỏa trong không trung, tạo nên bầu không khí yên tĩnh bình an khó có thể diễn tả ra lời được, khiến cho Giang Bách Xuyên đang ở trong thực tại vì hình ảnh đó mà say lòng một phen.

Hỏi một mục đồng qua đường sau khi mục đồng chăm chú lắng nghe, hắn nói là tìm một đại hán rất giỏi chơi cờ, liền không nhịn được mà nở nụ cười:

– Người mà ngươi đang nói là Đại Hải thúc đi? Ở trong thôn của bọn ta chỉ có mỗi y là người chơi cờ tốt nhất, đến Mộ Dung tiên sinh còn phải hoàn toàn nể phục y nữa là. Y thường thích vẽ ra bàn cờ ở trên mặt đất, lấy mấy hòn đá nhỏ tự chơi cờ với chính mình. Có phải, người mà ngươi muốn tìm là y đi?

Giang Bách Xuyên ở trong lòng nói: ta nào có biết, có phải đúng là y hay không a. ta nào có biết là không phải hắn a. Có điều, hắn vừa nhớ lại lời kể của Thức Kiếm. Chính là, biểu ca của tên này đã nhìn thấy một vị đại hán vẽ bàn cờ ở trên đất tự chơi cờ với chính mình. Vậy hẳn chính là vị Đại Hải thúc này, không sai đi.

Hắn hỏi đứa nhỏ để biết rõ về nơi ở của Đại Hải thúc là ở đâu. Tâm tình của Giang Bách Xuyên liền háo hức, tinh thần cũng vô cùng phấn chấn. Hắn vừa đi một đường đến đó, vừa khẽ hát đi tới trong sân của cái nhà ở tít phía tây trong thôn này. Nhưng trong nháy mắt, hắn lại bị kinh sợ đến mức ngây người.

Không thể nào. Làm sao lại có thể như vậy? Làm sao lại có thể, ở nơi này lại nhìn thấy thứ này được chứ? Này… Này, thật sự là không thể tưởng tượng nổi đi.

Hắn si ngốc nhìn một nhánh cây vươn thân ra, vượt ra ngoài bờ tường. Trong đám lá xanh mướt xum xuê ở trên nhánh cây đó, đang lấp ló hai quả đỏ tươi mọng nước, vừa nhìn thấy liền khiến người ta thèm thuồng đến nhỏ dãi a.

Thật muốn hái xuống mà. A? Đây, không phải chính là tiên quả cực phẩm. Nhìn không hề kém hơn ngọc long quả đã được phát hiện ra, ở trên núi Bích Thanh của tên Thẩm Thiên Lý a. Chỉ có hai quả này thôi, lại có thể kết ra quả to mọng đến vậy. Đây, đúng là chuyện hiếm có nha.

Nhưng mà, nếu như thật sự hái nó xuống, lại là cây của người khác. Thì, tóm lại là, vẫn có chút không đúng a.

Giang Bách Xuyên vẫn đang rơi vào trong sự giãy dụa sâu sắc.

Một lát sau, hắn quyết đoán mà ngẩng đầu lên, thầm nghĩ: có cái gì mà phải lưỡng lự nha? Chỉ là cái cây của một tên nhà quê mà thôi. Sợ là, tên đó vốn còn không biết mấy quả này có bao nhiêu quý giá nữa là. Đến lúc bị bắt được, thì cứ hứa cho tên đó nhiều thêm chút bạc là ổn rồi a.

Nghĩ đến đây, tay trái đã không tự chủ nổi nữa, mà duỗi ra, chỉ kéo nhẹ một cái, liền đã hoàn toàn hái hai quả này xuống tay.

Trong lúc hắn đang kích động không ngừng thì, chợt nghe thấy ở trong sân đã vang lên tiếng chó sủa, tiếp theo đó lại có một giọng nói, vang lên:

– Là ai, đang ở bên ngoài?

Giang Bách Xuyên đang nghĩ, giọng nói này, làm sao mà lại nghe quen tai đến vậy ta. Thì, sau đó, hắn đã liền được nhìn thấy một khuôn mặt rất quen thuộc.

Cả một đời này của Giang Bách Xuyên, trải qua rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi. Chỉ là hắn đột nhiên cảm thấy, mọi chuyện mà bản thân đã tự trải qua đó, đều không được xem là cái gì cả, với một màn hình ảnh xuất hiện ở trước mắt hắn ở ngay bây giờ cả.

Bởi vì, người mà đang đứng ở trước mặt hắn, lại chính là vị nhà quê vào buổi sáng nay, đã bất chợt chỉ hắn là kẻ đã trộm tiền của y đây. Trong lúc nhất thời, hắn hoàn toàn sững sờ đứng ngây ra ở nơi đó, đến hai quả đang hái xuống vẫn ở trên tay đều hoàn toàn quên mất phải giấu vào trong người mà để đi tới.

Trương Đại Hải cũng sửng sốt. Có điều, ngay lập tức, y đã hồi thần mà phản ứng lại: phi, tên trộm này thật là khinh người quá đáng. Sáng nay vừa trộm mất mấy trăm đồng tiền của mình, đã chạy mất vẫn còn chưa kịp tính toán xong với hắn. Bây giờ lại còn dám tới tận nhà để trộm tiếp trái cây trong vườn của mình nữa chứ.

Y xoay người lại đi vào trong sân, chụp lấy một cái đòn gánh liền vọt ra:

– Được lắm. Cái tên trộm trời đánh nhà ngươi. Ở trên đường cái, chỉ sợ là đã trộm đi quá ít tiền còn chưa đã nghiện nữa, phải không hả? Lại còn dám rình theo ta về tới tận nhà. Trên tay của ngươi đó là cái gì vậy hả? A? A a a a a a a a ……

Y thấy rõ hai quả mà Giang Bách Xuyên vẫn còn đang cầm ở trong tay, lại liếc mắt một cái nhìn về nhánh cây ở trong vườn nhà mình, lập tức oang oang kêu lên:

– Cái tên trộm trời đánh nhà ngươi, mau chóng trả hai quả trái cây đó của ta lại cho ta. Cái cây này đã trồng suốt hai mươi năm. Năm nay không dễ gì mới kết trái ra hai quả. Ta lại hoàn toàn không nỡ ăn ngay, vẫn còn đang muốn giữ hai quả quý đó chờ đến tết mới dám hái xuống đây. Ngươi ngươi ngươi ngươi, ngươi lại liền hái mất trái cây quý giá này của ta. A a a a. Nhanh lên, trả lại đây cho ta. Bằng không, ta đánh chết ngươi. Có nghe không hả?

Trả lại hai quả này, đó là không thể.

Bởi, dù sao thì, Giang Bách Xuyên cũng là người đã tự hái quả trước tiên a. Vì lẽ đó, hắn đã dùng một giọng điệu không được tự nhiên mà nói:

– Cái kia …… Ta thật sự không phải tên trộm vặt…..

Một câu còn chưa kịp nói xong, Trương Đại Hải đã căm phẫn đập đòn gánh lên trên đất một phát, vươn ngón trỏ chỉ thẳng vào hai quả trái cây đang ở trong tay của hắn, mắng lên:

– Phi. Ngươi còn có mặt mũi nào mà dám tự nói, ngươi không phải là kẻ trộm hả? Đến hai quả trái cây này mà ngươi cũng đều không buông tha. Tốt thôi, ngươi nói, bản thân ngươi không phải là kẻ trộm. Vậy ngươi nói coi, là ai xúi ngươi hái xuống hai quả trái cây này hả? Là cái cây này đã vẫy cành gọi ngươi, hay là nó gật đầu cho ngươi hái xuống hả? Hành vi này của ngươi, không gọi là trộm, thì phải gọi cái gì hả? Ân, hay thôi, không gọi là trộm nữa đi, mà phải gọi là cướp mới đúng.

Nói chung, đến cùng là ngươi có trả lại hai quả đó cho ta hay không hả?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!