Tuy rằng cũng là làm thổ phỉ, có điều, Giang Bách Xuyên cùng với Thẩm Thiên Lý – tên bạn tốt của hắn, lại có rất nhiều khác biệt.
Tương đối mà nói, thì Giang Bách Xuyên chính là một người trầm ổn nhất trong bốn tên này. Hơn nữa, hắn còn là kẻ có khuôn mặt luôn cười mỉm chi cọp. Thường thường có kẻ không biết sống chết, mắng hắn một câu, hắn cũng vẫn không thay đổi nụ cười này. Nhưng, sau một khắc, kẻ đó liền sẽ cảm nhận được ở một vị trí nào đó ở trên người sẽ rất đau, rất đau rất đau a.
Giang Bách Xuyên là không thích giết người vô tội vạ. Hắn cảm thấy việc giết người quá vô vị. Cho nên, sự trừng phạt kẻ đó đau đến không muốn sống nữa lại rất vui a. Tỷ như, làm mù đôi mắt của đối phương, cắt đứt gân của cả hai bàn tay, đập nát xương ở cả hai cẳng chân. Hắn cảm thấy để cho kẻ đó sống không bằng chết, mới coi như đang chịu trừng phạt.
Mà, Thẩm Thiên Lý lại là kẻ tàn nhẫn vô tình, thường thường bất động thanh sắc liền có thể đưa người khác vào chỗ chết.
Đương nhiên, đây là chuyện trước khi hắn nhận thức vị Lý Đại Hỉ này. Hiện tại, tên Thẩm Thiên Lý này, đừng nói là giết người, liền đến sợi dây roi đã là hung khí lấy mạng vô số cũng không dám tùy tiện lấy ra để dùng nữa là, liền chỉ biết lo sợ Lý Đại Hỉ nhất thời nhìn thấy liền không cao hứng. Với tính khí của vị này nháo lên chút ít, chỉ là phụ. Nếu vạn nhất, vị này đây lại thương tâm lại thương thân thì tên này liền gay go rồi.
Cho đến tận bây giờ, Giang Bách Xuyên lại không hiểu nổi a? Chỉ là một vị xuất thân từ nhà quê mà thôi, lại không thể tự sinh con cho hắn, thì Thẩm Thiên Lý cần gì phải sủng vị này đến thành cái loại đạo đức đến coi trời bằng vung này à?
Bất quá, đó là chuyện riêng của nhà người ta. Cho nên, hắn cũng không có sinh ra bất kì cảm giác chán ghét gì đối với vị Lý Đại Hỉ.
Thậm chí, hắn còn có chút thưởng thức. Có điều, dù là thưởng thức đi nữa, thì Lý Đại Hỉ này cũng vẫn là một vị nhà quê. Hắn chỉ có chút không hiểu, vì sao tên bạn tốt vốn luôn có mắt cao hơn đầu này, liền yêu vị này đến mức biến thành lão bà nô nha.
Vì vậy, Giang Bách Xuyên vô vị lại tẻ nhạt vẫn đang đi dạo ở trên đường phố nhộn nhịp của thành Lạc Dương phồn hoa. Giang Bách Xuyên yên lặng chia buồn tới Thẩm Thiên Lý đang ở nơi xa cuối chân trời có thể chiếm được lòng của lão bà a. Thì trong vòng khoảng cách năm mét xung quanh hắn, không ai dám cả gan tới gần. Tuy rằng thành Lạc Dương rất lớn, vô cùng rộng lớn. Nhưng, độ nổi tiếng của tên tuổi Giang Bách Xuyên này, vốn đã được truyền khắp mỗi một ngóc nghách ở trong cái thành này đi.
Nên nói như thế này đi. Nếu như cái một cái bảng xếp hạng các đại nhân vật tuyệt đối không nên trêu chọc đến ở trong thành Lạc Dương này, thì hắn vốn đã lấy ưu thế tuyệt đối mà trở thành kẻ chiếm giữ vị trí cao nhất ở đầu bảng này đi.
Lần thứ hai, hắn tẻ nhạt ngáp một cái. Những ngày tháng này thật sự là quá bình thản lại vô vị. Từ lần trước đi vạn cung sơn cách nay, đã qua gần như nửa năm. Trong khoảng nửa năm này, dĩ nhiên lại không có xảy ra chút chuyện hơi hơi kích thích nào cả, đến ngay cả bội kiếm Phong Vân của hắn, cũng hoàn toàn không có cơ hội để được lấy ra múa may biểu diễn vài đường a.
Tay chân cũng đã rất lâu rồi, không có hoạt động tới, bởi vì vốn không có ai dám đắc tội hắn.
Giang Bách Xuyên thở dài. Đám Hồng Y phái này, làm sao lại, vừa nói ngừng liền ngừng tranh đoạt đi? Thực sự là nhu nhược. Nếu như, các nàng vẫn luôn tiếp tục đối nghịch với Thanh Sơn phái, thì có phải là mình vẫn còn có chút chuyện kích thích để vui đùa một ít hay không đây.
Bằng không, hay là, lại trở về trên núi đi. Thật đúng là, cái cảm giác phát chán đến chết này khiến Giang Bách Xuyên không nhịn được liếc mắt một cái nhìn về hướng đỉnh núi của hắn.
Bản thân mình đã qua nửa tháng vẫn còn chưa có trở về núi, không biết mấy lão gia hỏa đó có nhân cơ hội đi tống tiền ai đó hay không đây.
Nhớ tới lần trước, hắn ở ngay ở trước mặt của Trưởng lão nói muốn quay về võng mang sơn thăm viếng sư phụ thì lão nhân kia liền bày ra vẻ mặt sợ hãi, Giang Bách Xuyên liền cảm thấy có chút bất mãn.
Nhìn sư môn của tên Thẩm Thiên Lý xem, có bao nhiêu là người sủng tên này a. Xem như toàn trận suýt chút nữa bị tên này dằn vặt đến mười phần sắp chết, lại vẫn được trưởng bối lo lắng, xuất ra một phen khổ tâm thay cho vãn bối. Mà, mấy lão già kia ở trong Lục Thủy phái của hắn đúng là không thể dùng được a, lại luôn coi hắn như là ôn thần.
Vậy thì dứt khoát trở về võng mang sơn đi, ngắm nhìn vẻ mặt bị doạ sợ của mấy lão gia hỏa kia cũng rất thú vị a. Giang Bách Xuyên phát sinh ra hai tiếng cười "ha ha ha" quái dị, nhất thời, đám người nhộn nhịp đang đi xung quanh cách hắn năm mét, lại cấp tốc lùi ra xa thành mười mét cách hắn.
Ngay khi Giang Bách Xuyên đã đưa ra quyết định, vừa xoay người lại, thì đột ngột, có thứ gì đó bay sượt qua, dường như là bóng người từ bên cạnh hắn xẹt qua. Kỳ quái với dĩ nhiên lại có kẻ dám nhích lại gần mình, Giang Bách Xuyên tùy ý liếc mắt một cái, hóa ra là ở trên đường bỗng xuất hiện một tên tiểu mao tặc đang lẩn trốn.
Hắn lắc đầu một cái, chuyện này không đáng để tự mình ra tay a.
Tiếp theo, hắn nghe thấy phía sau truyền tới một giọng nói trong trẻo êm tai, hô lớn:
– Bắt kẻ trộm a, nhanh giúp ta bắt tên trộm ở phía trước.
Trong nháy mắt, Giang Bách Xuyên thật sự đã cho rằng, Lý Đại Hỉ đã đến Lạc Dương. Nếu như không phải cái giọng tuyệt nhiên này vốn có chút khác biệt.
Hắn âm thầm lắc đầu: giọng nói này hay đến vậy, đáng tiếc lại mang theo âm điệu mười phần của kẻ nhà quê. Nhưng vừa nghe thấy, vẫn là khiến cho người ta thoải mái không thôi.
Hắn nhịn không được, vừa quay đầu lại. Tiếp theo, một gương mặt anh tuấn mang theo mồ hôi đầm đìa, chắn ngay vào tầm mắt của hắn, đại khái là do quá mệt rồi đi, nên cả hai gò má đều ửng đỏ bừng bừng, cũng có vẻ như y có mấy phần đuối sức thở hổn hển.
Nhìn cái vị cùng một loại người nhà quê với Lý Đại Hỉ này đang thở hồng hộc, chạy qua bên cạnh hắn. Giang Bách Xuyên không nhịn được lộ ra vẻ cười cợt: thực sự là một vị nhà quê đi lên thành thị a, đặt vị này đứng cùng một chỗ với Lý Đại Hỉ, quả thật giống như là huynh đệ thân sinh đi.
Vị nhà quê này vừa chạy qua người của hắn cách vài bước, đột ngột dừng lại, quay đầu, hoài nghi liếc mắt một cái nhìn Giang Bách Xuyên, bỗng nhiên xông về phía trước, túm lấy tay áo của hắn, gào to lên:
– Trả tiền lại đây. Đó là tất cả tiền bạc vốn liếng của ta. Ngươi là cái tên trộm trời đánh dám lấy cắp hết tiền của ta a. Đó là tiền mồ hôi nước mà ta đã khóc nhọc, khổ sở nhổ đi đám khoai lang ở vườn sau nhà, xách cả năm mươi cân khoai lang lên tận đây mới vừa bán đi. Cho nên, ngươi nhanh trả lại cho ta đây.
Y kích động la to, thu hút hết tất cả mọi ánh mắt của người đi đường. Nhưng mà, điều khiến cho Giang Bách Xuyên kinh ngạc là, ở trên đỉnh đầu của tên nhà quê này, có một con chim khách đuôi hoa.
Điều này khiến cho hắn nhớ tới con chim khách đã từng đậu ở trên vai của hắn trong vạn cung sơn. Ở trong nháy mắt, sắc mặt của hắn liền trở nên trắng bệch: không, sẽ không đâu. Ông trời sẽ không thể nào để chuyện đáng sợ này giáng xuống ở trên người mình a!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!