Mùa xuân trên núi Long Hổ.
Dạo gần đây, Truy Nguyệt rất khó chịu, nên nói là phi thường khó chịu. Quả thực là nó đã bị khó chịu tới cực điểm a.
Hừ hừ, không phải chỉ là một con chó thôi à? Vừa không phải là cái loại chó gì có tiếng quý hiếm, hình dạng lớn lên lại càng không đáng yêu. Thậm chí cả thân của nó đều hoàn toàn lộ ra một luồng khí tức quê mùa hết chỗ nói. Nhưng, dựa vào cái gì, nói liền có thể chiếm được sự sủng ái toàn tâm của chủ nhân hả.
Nhưng, bản thân mình đã đi theo chủ nhân đã được tám năm rồi đi. Tám năm, bồi tiếp hắn dãi nắng dầm mưa, cũng chưa từng nhìn thấy hắn lộ ra nụ cười hòa ái như vậy với mình a.
– Gâu gâu …… Lưng tròng gâu……
Thực sự là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo liền đến. Mỗi ngày, cái con chó vườn này, đều không có chuyện gì để làm hay sao, mà luôn chạy đến trước mặt của ta mà lúc lắc cái gì a. Truy nguyệt liếc xéo Đại Hoàng đang hưng phấn sủa to, từ xa xa chạy tới. Trong lỗ mũi của nó liền phun ra một hơi dài phát ra âm thanh "phì phì".
Bất quá, Đại Hoàng lại không hề liếc mắt một cái nào nhìn đến nó, liền trực tiếp chạy vội qua bên thân của nó mà tiến tới phía trước.
Tốc độ vừa rồi của con chó tựa hồ như không kém bao nhiêu so với tốc độ của mình ở cái lần mà đã chạy cả ngày lẫn đêm đi được một ngàn tám trăm dặm nha.
Bất quá ……
Ân, với tốc độ này thì con chó nhỏ này cũng chỉ có thể duy trì được ba đến năm dặm là cùng thôi. Bằng không, trên thế gian này, còn có ai cưỡi ngựa bọn nó làm gì nữa a, mọi người không phải đều đã đi cưỡi chó hết rồi đi.
– Giang Bách Xuyên, Giang Bách Xuyên. Đại Hoàng đâu rồi. Ta vừa mới nãy còn nhìn thấy nó đuổi theo một con chuột con, làm sao lại chỉ ở trong chớp mắt liền không còn bóng nữa nhi.
Phía trước có giọng nói xô xao vang lên, con mắt của Truy Nguyệt lập tức sáng lên:
Là nữ chủ nhân do chủ nhân dẫn về mấy ngày trước đây. Khụ khụ. Tuy rằng, y thật giống như không phải là nữ nhân a. Hơn nữa, mấy vị nhị đương gia, cùng với ba vị thủ lĩnh sơn trại còn lại, cũng gọi y là Đại Hải ca.
Có điều ……
Bất quá, tựa hồ như, về phần thân phận thì y chính là nữ chủ nhân của nó đi.
Điểm ấy, Truy Nguyệt vẫn là hoàn toàn phân biệt được rõ ràng. Bằng không, nó làm sao lại có thể trở thành vật cưỡi yêu thích nhất của Giang Bách Xuyên đây. Cái linh tính này của nó vốn có không ít điểm tốt a. Nào giống như cái con chó vườn kia chứ. Có điều, khụ khụ, không phải là không thừa nhận, vừa nhìn chút thức ăn mỗi bữa được đưa đến, thì thân phận của cái con chó vườn kia tựa hồ như không thua nó một chút nào a.
Thế nhưng vị Đại Hải ca này lại phi thường yêu thích Truy Nguyệt. Nó đã từng trò chuyện cùng Đạp Tuyết là ngựa yêu của Thẩm Thiên Lý. Con ngựa kia nói, chủ nhân của nó thích nhất chính là người kia luôn đi cày cấy, trồng trọt, tưới cây, thu hoạch, thu hoa màu lại thu lương, căn bản đều không thèm quan tâm đến nó. Mà sau khi người kia lên núi, nó liền được được người kia chăm sóc thường xuyên a.
Lúc bắt đầu, Truy Nguyệt cho rằng Đạp Tuyết quá tham lam. Có mỗi chủ nhân quan tâm mình là được rồi. Lẽ nào, còn chưa đủ sao? Cần gì còn muốn người ngoài quan tâm đến nữa nha.
Có điều, từ sau khi Đại Hải ca đến đây, nó mới phát hiện suy nghĩ của mình thực sự là quá sai lầm rồi a.
Chẳng hạn như, cái được gọi là sự quan tâm của chủ nhân đối với nó, đơn giản chỉ là chỉ thị người chăm sóc nó nhiều hơn một chút, dặn dò lấy cỏ khô tốt hơn một chút, nắng hay mưa gì thì cũng nhớ dắt nó đi ra ngoài dạo vài vòng. Khi chủ nhân gặp phải nguy hiểm cũng không chịu vứt bỏ nó mà bỏ trốn một mình. Đương nhiên, là do chủ nhân xuất thân cao quý, cho nên, hắn có thể làm được những việc này cũng không tệ rồi đi.
Thế nhưng, sự quan tâm chăm sóc của Đại Hải ca liền khác biệt hoàn toàn, y sẽ cho bờm cho mình, sẽ thân thiết tán gẫu cùng mình, y còn có thể lén lút nói ra một chút bí mật nhỏ của y cùng chủ nhân.
Cứ cho là, y xem mình không nghe hiểu gì đi, kỳ thực thì mình vẫn có thể nghe hiểu nha, chỉ là mình sẽ không nói được tiếng người mà thôi. Lẽ nào Đại Hải ca hoàn toàn không phát hiện ra khi mình nghe y nói chuyện, liền hưng phấn cào móng lên khắp nơi à?
"Phì phì……"
Nhìn thấy Trương Đại Hải chạy tới, Truy Nguyệt hưng phấn dùng mũi phun khí, tiếp theo, nâng cái chân trước lên cao cao, dậm móng cào cào một hồi. Ý tứ này chính là: Đại Hải ca, ta ở đây, ta ở đây a. Nếu như không phải là do bản thân nó hí to lên, sẽ dẫn đến rất nhiều tên gia hoả liếc nhìn nó đến chán ghét, thì nó đã lập tức hí to lên một hồi nha.
Trương Đại Hải vừa nhìn thấy nó, trên gương mặt anh tuấn nở ra một nụ cười lấp lánh, liền đi tới bên thân của nó mà vuốt ve bờm lông, nói:
– Truy Nguyệt a. Ngươi có nhìn thấy Đại Hoàng nhà ta ở đâu không nha. Vừa rồi, tựa hồ như, nó chính là chạy ngang qua nơi này đi. Ồ, tại sao bờm của ngươi lại dính nhiều bụi đất lên đến vậy a? Rõ ràng, tối hôm qua, vừa mới chải qua rồi mà.
– Đại Hải, ngươi đang nói cái gì với một ngựa vô tri đây. Nó lại nghe không hiểu.
Giang Bách Xuyên buồn cười, chậm rãi đi tới, ôm lấy bả vai của Trương Đại Hải:
– Hôm qua, Tiểu Tam Nhi đã nói cho ta biết, trong khe núi đang có hoa đào nở, chờ đến khi nào rảnh, chúng ta cùng đi ngắm hoa có được không?
– Tốt tốt, không chỉ ngắm hoa. Đến khi cây kết hoa ra quả đào, chúng ta lại đi tiếp a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!