Chương 10: (Vô Đề)

Một lần nữa, lại đôi bàn chân lại bước lên con đường mòn nhỏ hẹp, quanh co quen thuộc, trong lòng của Giang Bách Xuyên thật sự đang dâng lên nỗi kích động mà không có lời nào, có thể diễn tả được.

Nhìn cảnh vật ở hai bên đường nhanh chóng lướt qua, trong lòng của hắn chỉ có mỗi một ý nghĩ kiên định không thể nào lại kiên định hơn được nữa.

Đại Hải, ngươi phải chờ ta. Tuyệt đối không thể nào để cho ta vừa tới nơi, liền nhìn thấy một màn ngươi cùng tân nương quỳ bái thiên địa mà tiếp đón ta đi. Đại Hải, tuyệt đối không thể nào để cho chuyện kinh khủng lại bất đắc dĩ mà xảy ra.

Ở ngay trước mắt, chính là thôn của Trương Đại Hải. Mới vừa vào đến đầu thôn, đã liền phát hiện ra ở trên đường mòn nhỏ, tất cả mọi thôn dân đều đang tụm năm tụm ba vui mừng. Mỗi một tiểu hài tử đều mặc lên người một bộ quần áo mới, cười nói rộn rã, đuổi bắt nô đùa xôn xao một mảng, vừa reo to " Thành thân, thành thân a. Đại Hải thúc thúc lấy nương tử nha."

Bước chân của Giang Bách Xuyên liền loạng choạng, không dám tin nổi, mà liếc mắt nhìn chằm chằm đám con nít kia. Tiếp theo, hắn đột ngột túm lấy một thôn dân đi ngang bên người, thốt ra giọng nói khàn khàn hỏi:

– Là …… Là ai muốn cưới vợ?

– Còn có thể là ai nữa a. Đương nhiên là Đại Hải rồi nha.

Thôn dân kia đang nói chuyện cùng người đi cùng mình, nghe thấy câu hỏi này liền thiếu kiên nhẫn vừa vùng người thoát khỏi động tác lôi kéo của hắn. Nhưng gã vừa ngẩng đầu nhìn lên, cũng không khỏi sững sờ, lại chợt đổi thành một bộ mặt tươi cười.

– Yêu. Này, không phải là Giang công tử à? Hôm nay, người trở về vừa đúng lúc rồi a. Tân nương nấu ăn ngon có tiếng, cũng đã mời tất cả mọi người ở trong thôn đến dự tiệc a. Trong sân nhà Đại Hải các ngươi cũng đã bày ra mấy bàn tiệc rồi đây. Đúng lúc, ngươi cũng vừa đến kịp uống rượu mừng nha.

– Uống rượu mừng?

Giang Bách Xuyên nghiến răng nghiến lợi rít ra từng chữ ở kẽ răng, lầu bầu:

– Bây giờ, ta đang uống giấm rồi đây này.

Hắn vừa nói xong cũng không chờ thôn dân kia phản ứng lại. Thì, đến bóng dáng của hắn đã không thấy đâu nữa, đây chính là tuyệt đỉnh khinh công "Đại Giang Đông khứ" ở trong chốn võ lâm a.

Mắt thấy sắp tới nhà của Trương Đại Hải, từ thật xa, Giang Bách Xuyên liền nhìn thấy hai ả nữ nhân vốn đã khiến hắn hận đến nghiến răng, cũng chính là hai ả bà mối đã tám chuyện với nhau trên đường mòn ở trong rừng nhỏ ngày đó.

– Má nó! Chính là cái mầm tai hoạ gây ra kết cục này đây. Ngày đó, ta nên tự mình ra tay trừ khử mới phải a.

Giang Bách Xuyên oán hận chửi bới. Nếu như ánh mắt có thể giết người, thì hiện tại, hai ả bà mối nọ, đã bị đục lỗ biến thành cái rổ rồi đi.

– Ân? Không đúng a. Làm sao một đám người đều chen chúc ở đây, không phải cái sân kia mới đúng là nhà của Đại Hải à?

Giang Bách Xuyên ngừng bước ở trước nhà Trương Đại Hải xem xét, lại ló đầu nhìn sang sân nhà của Trương Đại Hải, chỉ thấy trong sân bày đầy bàn ghế linh tinh, nhưng vẫn còn chưa có món ăn nào được bày lên bàn cả.

Đại Hoàng phờ phạc, rũ đầu xuống, nằm ở dưới tán cây khỏa trích phượng.

Lại nhìn sang sân nhà đối diện ở trước mặt, bên trong lại có đầy người đứng ở đó, cũng không có bày bàn đãi tiệc.

– Kỳ quái. Chuyện gì thế này? Tại sao, muốn lại tổ chức thành thân ở trong sân của người khác a. Lẽ nào, ta đã tính sai rồi sao?

Trong lòng lại sinh ra một tia hi vọng lần nữa, hắn kéo tay áo của một lão thái thái đứng cạnh hỏi:

– Đại nương, là ai muốn đón dâu? Tân nương là cô nương nhà ai vậy a?

Lời này thốt ra, có thể nói là một câu hỏi vô cùng nho nhã, lễ độ nhất mà từ khi Giang Bách Xuyên sinh ra đến giờ đi.

Lão thái thái đứng bên cạnh, ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, đại khái do ngày thường ít khi bước khỏi cửa, lão thái thái vốn cũng không biết đến nhân vật có đại danh đỉnh đỉnh là Giang Bách Xuyên đã từng ở trong ở thôn này.

Cho nên, lão thái thái cười ha ha, để lộ ra mấy chiếc răng còn lại không bao nhiêu, nụ cười từ ái, nói:

– Còn có thể là ai a. Chính là đứa nhỏ Đại Hải này a. Chậc chậc, hồi nhỏ còn bị đánh đòn nhiều roi như vậy. Chớp mắt một cái, bây giờ, cuối cùng cũng đã có thể, coi như là cưới được lão bà rồi đi. Tân nương tử kia, nghe nói là khuê nữ nhà lão Hà ở tây thôn, vóc dáng mạnh khỏe, lại có thể làm lụng nặng nhọc. Đại Hải lấy được nàng, xem như là có phúc nha.

Tia hi vọng cuối cùng cũng nhanh chóng tiêu tan. Trong lòng của Giang Bách Xuyên lại dâng lên sát khí lần nữa:

Tốt a. Nguyên nhân để khiến cho có một màn bày tiệc mừng cưới ở trong sân của người khác. Đại khái là do Đại Hải lo lắng mình sẽ tìm đến mà phá hoại thành thân đại sự của y đi. Cho nên, y mới cố ý chọn ở bên nhà hàng xóm mà bái lạy thiên địa a.

Giang Bách Xuyên nghĩ đến đoạn này, liền cảm thấy trong miệng như là ăn một quả trái cây còn non lại xanh, vừa chua lại chát. Đồng thời, ở trong tay phảng phất như đang tự hình thành ra một cây đao vậy, muốn chém cái ả khuê nữ của lão Hà gia bay về nhà mẹ đẻ a, còn có cái ả bà mối kia nữa, hắn lại càng không thể quên mất, mà không chém chết cái mầm tai hoạ kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!