Nghe những lời nói đầy sơ hở đó, tôi không nhịn được bật cười.
Thấy tâm trạng tôi có vẻ tốt, Lý Hoán Long vội vàng tiếp lời.
"Mộng Mộng, sau này em đừng tặng những thứ không thực tế như vậy nữa!"
"Mua thì tốn tiền mà lại không giữ giá!"
"Khi cần tiền thì chẳng bán được bao nhiêu… không giống như…"
Tôi hỏi: "Không giống cái gì?"
Mẹ anh ta lập tức chen vào.
"Không giống vàng, vừa giữ giá lại còn có thể tăng giá! Cái đó thực tế hơn nhiều so với mấy thứ mỹ phẩm này!"
Lúc này tôi đã hiểu tất cả.
Chẳng trách lúc tôi đưa quà ra, gương mặt đang tươi cười của bà ta lập tức xị xuống.
Hóa ra là chê quà tôi không đủ giá trị.
Đã vậy còn gợi ý lần sau tặng vàng, vậy thì tôi sẽ cho các người toại nguyện ngay bây giờ.
"Dì nói đúng, vẫn là vàng giữ giá!"
"Vậy nên chiếc vòng vàng em tặng dì, đeo có vừa không? Chắc là… thích chứ?"
3
Vừa dứt lời, Lý Hoán Long như bị giẫm trúng đuôi.
"Cái gì!!! Vòng vàng? Em mua vòng vàng à?"
Tôi cười nhẹ trước màn hình.
"Đúng vậy mà, dì chẳng phải đã mở hộp rồi sao? Không thấy chiếc vòng vàng à?"
Gương mặt anh ta càng lúc càng tái mét, trán bắt đầu đổ mồ hôi.
Hai người phía sau cũng cuống cuồng đi lại trong phòng.
Tôi còn nghe loáng thoáng mẹ anh ta nhỏ giọng trách em gái.
"Sao không mở ra kiểm tra? Có vòng vàng mà không biết à, ngu quá!"
Em gái anh ta ấm ức cãi lại.
"Em nói giữ lại cho em dùng mà, nhưng mẹ với anh lại muốn bán lấy tiền! Còn bảo em không xứng dùng mỹ phẩm đắt tiền!"
"Em muốn mở ra chụp đăng mạng khoe mà hai người không cho, giờ thì hay rồi!"
Lý Hoán Long bực bội "tặc" một tiếng, hai mẹ con liền im lặng.
Tôi giả vờ không nghe thấy, tiếp tục kéo dài giọng hỏi.
"Anh yêu, sao vậy?"
"Tại dì không thích à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!