Chương 48: Quanh thân lạnh thấu

Khoảnh khắc quay đầu thấy rõ gương mặt người đứng phía sau, đôi mày đang siết chặt của nàng bỗng giãn ra, kinh sắc tràn ngập trong đáy mắt: "Ngươi ——"

Không cho nàng cơ hội nói tiếp, Lâm Kính đã nhanh chóng giơ tay ra hiệu im lặng.

Ngay sau đó, hoàn toàn không màng đếm lễ nghi, hắn xuyên qua ống tay áo nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh: "Theo ta đi."

Lệ Lan Tâm lập tức hoảng hốt. Khi bị hắn kéo đi, nàng theo bản năng nhìn quanh tứ phía. May mà lúc tới nàng không muốn đứng gần đám người nhà bên kia, đã chọn một góc hẻo lánh, lại còn có hai cột gỗ dựng hàng rào che chắn. Lúc này, người Hứa thị chi nhánh đều ôm lấy thân quyến mà khóc rống, không ai chú ý tới góc này.

Nàng vội vàng vùng tay muốn thoát, hạ giọng gấp gáp:

"A Kính, ngươi… ngươi buông ra… Lâm Kính!"

Nhưng hắn căn bản không nghe. Lòng bàn tay siết lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng như móng vuốt ưng quắp chặt miếng bánh bột mềm. Kỳ thực hắn cũng chẳng dùng bao nhiêu lực, nhưng nàng hoàn toàn không thể thoát ra.

Ngẩng đầu lên, nàng bị ánh hàn quang trong đôi mắt sâu thẳm u tối trước mặt làm chấn động trong chốc lát.

Tông Lẫm đến đây với tâm tình vốn đã nặng nề. Chờ nàng vào nha môn đưa rượu cho Hứa Trường Nghĩa rồi đi ra, sự kiên nhẫn của hắn đã bị bào mòn đến cực hạn.

Lúc cất bước lại gần, từ xa hắn đã thấy nàng tay run rẩy, mặt tái nhợt, ánh mắt đảo khắp pháp trường, dáng vẻ hoảng loạn đứng ngồi không yên, trong lòng hắn càng bốc lên ngọn lửa giận dữ.

Hắn từ khi nào lại không biết nàng còn có cái tật đánh giá bản thân cao đến vậy? Cho rằng chỉ cần ngồi ở pháp trường, mắt không nhìn thấy đầu người rơi xuống đất, thi thể phun máu đỏ, thì sẽ chẳng có liên quan gì đến mình?

Thật ra đến lúc này, tiếng khóc oan của người sắp chết, đao rơi xương vỡ đầu lìa, mùi tanh máu đã đủ để xộc thẳng lên trời. Huống chi hôm nay, những người bị chém kia, có vài kẻ nàng còn quen biết.

Nhìn người xa lạ bị chém đầu, và nhìn gương mặt quen thuộc bị xử tử hình, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Lại càng không cần nói, nàng vốn dĩ đã là người nhát gan.

Ám vệ tới bẩm báo, nói trước khi đi, nha hoàn của nàng còn dặn nàng đưa rượu xong phải lập tức về nhà. Vậy mà nàng không nghe, còn ngồi lại đây, định cùng đại tẩu của nàng chờ để nhặt xác Hứa Trường Nghĩa.

Hứa gia… lại quan trọng đến vậy sao?

Giờ khắc này, hắn thậm chí hận nàng sinh ra cái tâm địa Bồ Tát ấy. Vì báo đáp Hứa Du, nàng thật sự coi mình là con dâu Hứa gia. Trương thị làm khó nàng, nàng nhịn; Hứa Bích Thanh mắng nàng, nàng chỉ phản bác chứ không đánh trả; Hứa Trường Nghĩa sắp bị hành hình, nàng lại đến tận hiếu, đưa rượu.

Nàng nói với hắn là "tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo", nhưng rõ ràng nàng mới là kẻ ngu ngốc thực sự, lấy ơn báo oán.

Càng nghĩ càng hận, sắc mặt hắn trầm xuống như nước.

Nhưng khi hắn đứng sau lưng nàng, nhìn thấy đôi vai nàng vì sợ hãi và bất an mà khẽ run lên, giữa cơn uất giận dâng trào nơi tạng phủ, đột nhiên lại sinh ra một nỗi buồn chua xót, xoắn xuýt đến mức khiến hàm răng hắn nghiến chặt.

Hắn giơ tay lên, rời khỏi cổ tay nàng, vòng ra phía sau, ngược lại đặt mạnh lên vai nàng.

Ở trước mặt nàng lúc này, hắn không còn là Tông Lẫm, mà chỉ có thể là Lâm Kính.

Lâm Kính ôn hòa, săn sóc, sẽ không lộ ra cơn bạo nộ hay trút giận trước mặt nàng. Cho nên dù trong lòng vừa tức lại phẫn, hắn cũng không thể lộ ra nửa phần.

Hắn càng không thể trực tiếp ôm nàng rời đi, bởi vì Lâm Kính sẽ không làm như vậy.

"Tỷ tỷ, nếu còn chậm trễ nữa, sẽ bị người phát hiện." Hắn siết chặt cổ tay nàng, nửa bước cũng không lùi.

Lệ Lan Tâm hít gấp hai hơi, trong lòng hiểu rõ, nếu còn giằng co với hắn ở đây, rất nhanh sẽ lọt vào tầm mắt người khác. Huống chi Trang Ninh Uyên đưa Phúc ca nhi đi xong, rất nhanh sẽ quay lại.

Nếu để người ta nhìn thấy nàng dây dưa với một nam nhân xa lạ ngay tại pháp trường cha chồng bị hành hình, về sau nàng cũng đừng mong bước chân ra khỏi cửa.

Nàng chỉ có thể nghiến răng mặc hắn kéo mình ra khỏi mép hàng rào, quẹo vào một con đường nhỏ phía trong bức tường cao. Hắn kéo nàng đi như bay, vòng tới bên hông nha môn, trước một tòa lầu hai tầng. Điều khiến nàng kinh hãi là suốt dọc đường đi, vậy mà không thấy lấy nửa bóng người.

Pháp trường bên ngoài đã chật kín bá tánh, tiếng ồn ào vang trời, nhưng tất cả đều bị bỏ lại phía sau. Hắn nắm chặt cổ tay nàng, mặc cho nàng ở phía sau cố gắng đuổi theo, th* d*c không ra hơi. Thẳng đến khi lên tới tầng hai, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ quảng trường của nha môn, hắn mới buông tay nàng ra.

Tòa tiểu lâu này được xây ở vị trí cực kỳ xảo diệu: vừa có thể nhìn xuống toàn bộ nha môn, lại không nằm trong khu vực đám đông tụ tập. Lan can treo rèm trúc, lúc này toàn bộ đã buông xuống, che kín tình hình bên trong lầu.

Lệ Lan Tâm mệt đến gần như kiệt sức. Hắn cao hơn nàng rất nhiều, sải chân cũng lớn, lại là người quanh năm luyện võ, ra chiến trường. Còn nàng chỉ là phụ nhân ngồi trong tú phòng làm việc thêu thùa. Lúc này cổ tay nóng rát đau nhức, chân mềm nhũn, chỉ cảm thấy mình sắp ngất tới nơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!