Nàng nói xong, trong phòng liền yên tĩnh suốt một lúc lâu.
Qua hồi lâu, mới nghe Trang Ninh Uyên lên tiếng, giọng nửa tin nửa ngờ: "…… Thái giám bên cạnh Tấn Vương?"
Lệ Lan Tâm cúi đầu. Nàng cũng biết, lời này đổi lại là ai nghe cũng không thể lập tức tin ngay, nhưng lời đã nói ra như nước đổ đi, chỉ có thể cắn răng tiếp tục bịa:
"Phải. Trước khi Tấn Vương đến hành cung, phủ Tấn Vương từng đặt ở Tú Phô của ta hai bộ thêu phẩm. Qua lại nhiều lần thì quen biết, tiểu thái giám kia lại là đồng hương với ta, vẫn gọi ta một tiếng tỷ tỷ."
Trang Ninh Uyên không nói gì, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn nàng.
Lệ Lan Tâm càng nói càng trôi chảy, dần lấy lại vẻ bình tĩnh:
"Thật sự đó, đại tẩu. Nếu không thì hôm nay ta cũng đâu thể ngồi ở đây. Không lâu sau khi tướng quân phủ bị xét nhà, quân binh trong thành liền cầm danh sách đến lục soát hẻm Thanh La, còn nói mọi người đều đã bị áp giải đi, chỉ có bọn hạ nhân là bị giam lại trong nhà chờ xử trí."
"Vốn dĩ ta cũng phải bị tống vào đại lao chờ thẩm tra. May mắn thay do ta quen tiểu thái giám kia, mà hắn lại quen biết với đại thống lĩnh Hà Thành của phủ Tấn Vương, cho nên hắn đã giúp ta một phen, ta mới có thể nhanh như vậy được thả ra."
Những lời này nửa thật nửa giả, nhưng các mấu chốt đều khớp với nhau.
Lệ Lan Tâm quanh năm ru rú trong nhà, chỉ lo kinh doanh cửa hàng thêu trong kinh thành, ngoài giao thiệp làm ăn thì hầu như không tiếp xúc với người khác, càng không thể biết chuyện nội bộ trong vương phủ.
Thế nhưng nàng lại nói được tên họ của vị đại thống lĩnh của phủ Tấn Vương, mức độ đáng tin lập tức tăng lên vài phần. Huống chi hiện giờ nàng bình an vô sự, đủ chứng minh tai họa xét nhà kia nàng quả thực đã tránh thoát.
Nếu không có người ra tay giúp đỡ, trải qua đại nạn khiến toàn bộ họ Hứa sụp đổ này, một phụ nhân cô thân thế cô như nàng tuyệt đối không thể dễ dàng thoát thân, ít nhất cũng không thể nhanh như vậy đã ra khỏi ngục tối.
Trong lòng Trang Ninh Uyên đã có chừng mực, lấy lại bình tĩnh, vội hỏi: "Vị công công kia… có chịu giúp không?"
"Hắn sẽ giúp." Lệ Lan Tâm đáp ngay.
Trước đó Lâm Kính đã nói sẽ đi dò hỏi tin tức của Hứa phủ, chỉ là mấy ngày nay có lẽ quá bận nên chưa quay lại.
Nàng do dự một chút, vẫn bổ sung thêm: "Chỉ là… đại tẩu cũng biết, chuyện lớn thế này, dù là người thân cận nhất bên cạnh chủ tử, cũng chưa chắc đã dò được thánh ý thực sự. Nếu như… vẫn không có kết quả thì…"
Lâm Kính đúng là thân vệ của Tấn Vương, nhưng rốt cuộc cũng không phải là chính Tấn Vương.
Dù ở gần nước nhưng có khi vẫn chẳng vớt được trăng trên trời.
Song chỉ cần có một tia hy vọng ấy thôi, với Trang Ninh Uyên đã đủ khiến nàng ta cảm động đến rơi nước mắt:
"Không sao! Chỉ cần… chỉ cần có một tia hy vọng là đủ rồi."
"Lan Tâm, ta có chút ngân phiếu và khế ước ở đây. Lát nữa muội về thì mang theo." Cầu người làm việc, dĩ nhiên không thể đi tay không.
Lệ Lan Tâm sững người, theo bản năng muốn mở miệng từ chối, lại bị Trang Ninh Uyên giơ tay ngăn lại.
Có lẽ vì đã nhìn thấy hy vọng, Trang Ninh Uyên cuối cùng cũng lấy lại được phần nào sự bình tĩnh thường ngày, chỉ là giọng nói vẫn còn khàn:
"Lan Tâm, muội đừng từ chối ta. Nhờ người làm việc, nào có chuyện đi tay không? Muội và vị công công kia tuy có giao tình, nhưng đó cũng chỉ là giữa hai người bọn muội. Vì ta hỏi thăm chuyện của Phúc ca nhi, muội đã phải mạo hiểm như vậy, ta không muốn để muội một mình gánh hết ân tình này."
"Hơn nữa, hắn nhận đồ rồi mới làm việc, trong lòng ta cũng yên tâm hơn. Ta sẽ chia đồ làm hai phần, một phần để muội giữ, một phần đưa cho vị công công kia."
Dẫu sao nàng ta cũng từng giúp Trương thị quán xuyến việc nhà nhiều năm, những đạo lý đối nhân xử thế này nàng ta vẫn hiểu.
Lệ Lan Tâm rũ mắt, hơi nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi gật đầu:
"Đại tẩu, phần đưa cho vị… công công kia, ta sẽ mang đi. Còn phần của ta thì không cần."
Nàng có tay có chân, tuy không giàu sang nhưng cũng chưa đến mức khốn quẫn. Chị em dâu hơn mười năm, chỉ truyền lời giúp đỡ một chút, đâu cần Trang Ninh Uyên phải cho tiền bạc.
Trang Ninh Uyên thở dài, nắm tay nàng vỗ nhẹ: "Khoản tiền này, muội nhất định phải nhận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!