Chương 31: Cùng ta đi thôi

Ngoài cửa, tiếng gào thét mỗi lúc một lớn, rồi dần dần im bặt.

Lệ Lan Tâm hiểu rất rõ, bọn họ đã từ bỏ việc gọi cửa, chuyển sang chuẩn bị phá cửa. Sự yên tĩnh lúc này, chẳng qua là đang chờ mang dụng cụ tới mà thôi.

Một khi đại môn bị phá, chi phí tu sửa sẽ là một khoản không nhỏ.

Nàng chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất tháo dây trói trên người nam nhân đang nằm trên phản. Lúc này nàng mới bắt đầu hối hận, lúc trước vì sao lại trói hắn nhiều vòng đến vậy.

Tông Lẫm nhìn nàng vì gấp gáp mà luống cuống tay chân, trong lòng lại sinh ý cười, rồi cuối cùng chẳng hiểu sao lại khẽ bật ra một tiếng hừ nhẹ.

Lệ Lan Tâm vừa tháo xong dây trói ở chân hắn, đang cúi người định tháo tiếp dây ở tay, nào ngờ vừa ngẩng đầu đã chạm phải một đôi mắt đang híp lại như đang cười.

Gương mặt nam nhân trẻ trung tuấn tú, lúc này khi cười lên lại mang theo khí thế nhiếp nhân tâm phách. Hắn ung dung tự tại nhìn nàng tất bật trước sau, tựa như người sắp được cởi trói không phải là chính mình.

Đêm qua Lệ Lan Tâm chỉ chợp mắt được một lát, lúc này lại vừa mệt vừa gấp, thấy hắn bộ dạng cà lơ phất phơ ấy, trong lòng không khỏi bốc lên một cỗ hỏa khí vô danh, nhịn không được hung hăng trừng hắn một cái.

Không ngờ người kia lại cười càng vui vẻ hơn, hạ giọng nói:

"Tỷ tỷ, chúng ta phải nhanh chút đi thôi, ngoài kia sắp có người vào rồi."

Thanh âm hắn trầm thấp, sâu kín, như thể ghé sát bên tai nàng mà khẽ trêu đùa. Rõ ràng cũng chẳng nói lời gì quá đáng, vậy mà Lệ Lan Tâm lại cảm thấy vành tai hơi nóng lên, khó chịu lạ thường.

Tay nàng chỉ khựng lại một thoáng, rất nhanh đã tiếp tục động tác, chỉ là không nhìn tên này nữa. Ánh mắt từ phía bên phải sườn mặt vẫn luôn dán trên người nàng, nàng coi như không hay biết.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ dây thừng đều được tháo ra. Người bị trói suốt một đêm, tay chân vậy mà vẫn linh hoạt vô cùng.

Hắn gọn gàng phủi bỏ dây trói trên người, rồi vén chăn lên, cúi đầu nhìn một cái, chợt dừng lại, sau đó ngẩng mắt nhìn phụ nhân đã lùi lại mấy bước, đầy vẻ cảnh giác trước mặt.

"Tỷ tỷ." Tông Lẫm tóc mai rối loạn, thân trên cường tráng tr*n tr**, ánh mắt quét qua đống y phục bị cắt nát dưới đất, hơi nhíu mày: "Nàng đã làm hỏng hết quần áo của ta rồi. Ta thế này… làm sao ra ngoài gặp người được?"

Lệ Lan Tâm lúc này mới thật sự đỏ mặt.

Nàng cứu người thì không sai, nhưng nàng là quả phụ. Nếu để một nam tử trẻ tuổi không mảnh áo che thân từ nhà nàng đi ra, chuyện này… nghĩ sao cũng thấy kỳ quái.

Nhưng ngoài kia đã yên lặng giằng co một hồi lâu, nếu còn chậm trễ, e rằng không còn kịp nữa.

"Ngươi… không phải còn có chăn sao? Khoác ra ngoài là được." Nàng bước lên, kéo tấm chăn mỏng định phủ lên người hắn.

Tông Lẫm nhướng mày, nhìn tấm chăn thô ráp mà cả đời hắn chưa từng dùng qua, không nói gì.

Lệ Lan Tâm buông tay ra, chợt nhớ tới trong rương còn mấy bộ y phục cũ của Hứa Du lúc sinh thời may xong chưa kịp mặc, liền nói:

"Trong nhà ta còn có vài bộ quần áo của phu quân…"

"Không cần." Người trước mặt bỗng nhiên lên tiếng: "Ta khoác cái này là được rồi."

Lệ Lan Tâm cúi đầu, thấy hắn vẫn mỉm cười như cũ, gương mặt ấy lại có gì đó không đúng, chỉ cảm thấy ngữ khí hắn dường như đã lạnh nhạt hơn trước.

Nàng không còn tâm trí truy cứu, vội vàng dẫn hắn rời khỏi tạp phòng, bước nhanh về phía tiền viện.

Đứng trước cửa, nàng hít sâu mấy hơi, rồi đưa tay rút then cửa.

Cánh cửa gỗ đen dày nặng chậm rãi mở ra, khe cửa dần rộng, ánh thép lạnh lẽo tràn vào tầm mắt.

Lệ Lan Tâm ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy ngoài cửa là hàng ngũ huyền giáp chỉnh tề, quân binh che kín cả con đường, vô số ánh mắt sát khí bức người đồng loạt hướng về phía mình.

Tim nàng chợt khựng lại, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, thân thể không tự chủ lảo đảo lùi về sau.

Bên hông bỗng siết chặt bởi một bàn tay nóng rực, giữ vững thân hình nàng. Ngay khoảnh khắc nàng theo bản năng muốn tránh né, bàn tay ấy đã thu về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!