Sáng ngày thứ hai, vừa dùng xong bữa sáng, Tề bà tử đã dẫn người mang đến quần áo và trang sức do Trương thị sai đặt mua.
Rương hòm từng chiếc một được bày lên chiếc bàn lớn. Lệ Lan Tâm ngồi bên cạnh, nhìn đám nha hoàn căng chiếc váy lụa màu phấn nhạt nhất lên giá đỡ.
Ánh nắng chiếu xuống thân váy, những đường ám thêu bằng sợi tơ trắng thuần mới lộ ra đôi chút hoa văn; nếu không có ánh sáng, e rằng rất khó nhận ra.
Ngoài ra còn có khăn choàng, giày thêu màu thảo bạch và bí bạch (*), trâm thoa bằng bạc bày kín cả bàn… Trong số đó, duy chỉ có chút màu sắc, là đôi vòng ngọc phỉ thúy đặt ở góc bàn cùng dải cấm bộ treo bên hông.
(*)Thảo bạch: trắng ngà nhạt, hơi pha xanh/ghi, kiểu trắng cỏ khô
Bí bạch: trắng gạo, trắng kem rất nhạt
— Thuần tịnh đến mức cực đoan.
Nếu khoác lên người bộ này, không cần nghĩ cũng biết, ngày tiến vào hành cung, nàng nhất định sẽ là người có trang phục nhạt nhẽo, keo kiệt nhất trong đám quyến thuộc quan gia.
Lê Miên và Tỉnh Nhi đứng phía sau, mày nhíu chặt như muốn kẹp chết ruồi. Lê Miên đã nắm chặt tay đến mức khớp ngón trắng bệch.
Các nàng vốn đoán được Trương thị sẽ không đưa tới cho Lệ Lan Tâm những bộ xiêm y lộng lẫy tinh xảo, nhưng không ngờ lại quá đáng đến mức này.
Ngày lành tháng tốt, chẳng phải rõ ràng là cố tình để nương tử của các nàng mất mặt, chịu người đời chê cười sao?
Tề bà tử đứng cạnh giá đỡ, mở miệng nói: "Lão phu nhân thương nhị nãi nãi, đặc biệt sai bọn nô tỳ chọn từ trong kho ra những bộ váy tốt nhất đem tới cho ngài. Ngài xem, váy này dùng tuyết lụa, hoa văn phía trên là của Tô Châu, ngay cả vải bí bạch kia cũng là gấm Tứ Xuyên đấy. Nhị nãi nãi, ngài vừa lòng chứ?"
Người nói thì cười cười, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt, Tề bà tử chăm chăm nhìn nét mặt người phụ nữ ngồi trêm ghế, chờ phản ứng của nàng.
Lệ Lan Tâm đứng dậy, nụ cười vẫn nhạt mà đoan trang, giọng ôn hòa: "Dĩ nhiên là vừa lòng. Mấy năm nay nếu không có bà mẫu thương xót che chở, ta sao có thể sống yên ổn đến hôm nay, lại càng không dám mơ được đi hành cung mở mang tầm mắt. Làm phiền ma ma rồi, sau khi về, nhất định ta sẽ thay mặt tạ ơn bà mẫu."
Trong mắt Tề bà tử lóe lên một tia lạnh, bà ta cụp mắt, gật đầu hài lòng: "Nhị nãi nãi thích là tốt. Tấm lòng của lão phu nhân coi như không uổng phí."
Nói xong liền sai người thu dọn, bản thân thì lưu Lệ Lan Tâm lại trong phòng, tỉ mỉ giảng giải suốt nửa canh giờ về lễ nghi, quy củ sau khi vào hành cung.
Mãi đến giờ Tỵ, đoàn người của phủ tướng quân mới rời khỏi hẻm Thanh La, khí thế lạnh lùng, chỉnh tề.
Nhìn theo bóng dáng đen nghịt khuất sau góc phố, cánh cổng lớn vừa đóng lại, Lê Miên bỗng thở gấp, giơ tay ném mạnh chiếc quạt đang phe phẩy xuống đất.
"Quá đáng thật!" Mắt nàng ấy đỏ hoe, oán hận nói. "Sao có thể để nương tử mặc bộ đồ như vậy đi ra ngoài! Dù có là mấy bộ váy thường ngày mà năm xưa nhị gia đặt làm cho ngài cũng còn tốt hơn!"
Lệ Lan Tâm cúi người nhặt quạt lên, kéo nàng quay vào trong: "Ta là quả phụ đang thủ tiết, ăn mặc quá tươi tắn thì cũng không hợp quy củ."
"Huống hồ những thứ hôm nay đưa tới đều là đồ tốt, không hề rẻ tiền, mặc lên chắc chắn dễ chịu." Nàng cười nhẹ.
Nhưng Lê Miên chẳng hề nguôi giận, trái lại càng bức bối: "Nương tử! Vải vóc tốt thì có ích gì, bộ đồ này mà nhạt thêm chút nữa, mang đi chịu tang còn được! Ngài thủ tiết, đại nãi nãi trong phủ chẳng phải cũng thủ tiết sao? Ta không tin đến ngày đó Trang đại nãi nãi cũng mặc như vậy!"
Nàng ta đâu có nói bừa. Hôm qua vào tướng quân phủ, Trang Ninh Uyên búi tóc cài trâm vàng ngọc, trên cổ đeo vòng huyết ngọc đỏ thẫm. Có thủ tiết hay không, cuộc sống vẫn là vàng son phú quý.
"Hồ đồ!" Nghe nàng ấy nhắc đến Trang Ninh Uyên, Lệ Lan Tâm lập tức nghiêm mặt. "Không được nói lung tung. Chúng ta chỉ cần sống tốt ngày của mình, chuyện người khác, đừng đem ra so đo."
Nàng ngừng một lát, thở khẽ: "Có những việc, càng so càng chỉ tự chuốc phiền não."
Lê Miên sững người, rồi uất ức hạ giọng: "Ta chỉ thấy không cam lòng. Ngài gả vào đây bao năm, nhị gia còn sống mấy năm ấy, đêm nào chẳng phải nhị gia ngủ rồi ngài mới đi nghỉ? Bữa nào không phải ngài hầu nhị gia ăn xong mới dám động đũa?"
"Ngài vì nhị gia thủ tiết từng ấy năm còn chưa đủ sao? Các nàng không chịu buông tha thì thôi, lại còn dùng cách này để làm nhục ngài. Mấy năm nay càng lúc càng quá đáng, chỉ còn thiếu điều tới tận cửa hỏi ngài có làm chuyện bẩn thỉu hay không…" Nói đến đây nàng ấy vội cắn lưỡi dừng lại.
"Chúng ta có cửa hàng, có chút bạc, nhưng không thể rời kinh thành, đến cả cái hẻm này cũng chẳng dám thường xuyên ra ngoài. Sống như vậy, đến bao giờ mới là điểm cuối?" Lê Miên tức tối không thôi.
Lệ Lan Tâm xoa nhẹ đỉnh đầu nàng ấy, nụ cười pha chút chua xót: "Lê Miên, ngươi sinh ra lớn lên ở kinh đô, dù mang thân nô tịch nhưng chưa từng đi qua những nơi nghèo khó. Ngươi tưởng rời kinh thành sẽ là chốn đào nguyên sao?"
"Ta là một quả phụ, dẫn theo ngươi và Tỉnh Nhi, ba nữ tử bươn chải mưu sinh, nói thì dễ, làm mới khó. Rời kinh thành đến châu phủ khác, thành lớn thì cường hào ác bá lộng hành, huyện nhỏ lại ràng buộc bởi hương thân tông tộc, rắc rối chồng chất. Chớ nói hiện giờ bạc trong tay không nhiều, cho dù gia tài bạc triệu, đi đến đất lạ cũng phải cẩn trọng từng bước mới mong đứng vững.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!