Lại đến đêm khuya chuẩn bị đi ngủ, phòng nghỉ nơi hậu viện vẫn sáng trưng đèn đuốc.
Tông Lẫm đứng yên trước án thư, tóc tai rối bù, đôi mắt thâm trầm u ám, trong con ngươi còn vương từng tia máu đỏ sẫm.
Trên án là một mảnh hỗn độn: mực, nghiên, bút, lại có cả chu sa, thạch lục, phấn vẽ… tất cả trộn lẫn bừa bãi thành một đống. Chỉ duy nhất ở chính giữa, một bức họa nằm ngang vẫn hoàn chỉnh như cũ, không dính lấy dù chỉ một vết bẩn.
Trong tranh là ao nhỏ ở u viên, cô đình khúc kính. Nét bút phong lưu tinh diệu, cuối cùng tụ lại thành một bóng hình mờ nhạt: thân người nghiêng nghiêng, bàn tay trắng ngần vê khăn lụa, ánh mắt thu buồn xa xăm, ẩn chứa tình ý nửa kín nửa hở.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Cây bút lông tím đặt nơi mép án cuối cùng cũng không trụ được, lăn xuống, rơi mạnh trên nền đất dưới án, đập trúng một đống tranh đã bị dao cắt nát.
Trong những bức tranh đó, cảnh vật tuy khác nhau, nhưng không ngoại lệ đều là bóng lưng phụ nhân rời đi, lao vào vòng tay mơ hồ của một người nào đó.
Thần sắc Tông Lẫm lạnh lẽo đến cực điểm. Rượu ngon chỉ khiến người chìm vào mê man, nhưng lại không sao xua tan u uất trong mộng.
Hiện giờ phản đảng trong kinh tuy đã bị trừ khử phần lớn, nhưng dư nghiệt còn sót vẫn chưa nhổ sạch hết. Đám thần tử theo phản vương vẫn đang chờ xử trí. Thuận An Đế triền miên trên giường bệnh, văn võ bá quan, dân chúng kinh thành và vùng phụ cận đều mong sớm được lập lại trật tự và yên binh để nghỉ ngơi lấy lại sức.
Chúng thần dốc sức tiến cử hắn làm Nhiếp Chính Vương Đại Giám Quốc Nhiếp Chính Vươn. Hắn nhiều lần từ chối, song dù chưa có danh phận, trong kinh thành cũng đã không còn ai đủ sức tranh chấp với mình.
Ban ngày, quốc sự chồng chất đè nặng, hắn còn có thể mượn đó mà tạm thoát khỏi những rối ren vô hình. Nhưng đến đêm khuya tĩnh mịch, trong cả tòa vương phủ, thậm chí thêm cả cung thành, lại trống trải đến đáng sợ.
Lúc mới chìm vào mộng, hắn còn có thể cùng hồn ảnh của phụ nhân kia hư hư thực thực bên nhau. Nhưng kể từ ngày ở trường bắn ấy, cảnh mộng dần sinh biến.
Phụ nhân vẫn quấn quýt cùng hắn, xuân ý cuồng nhiệt, hôn lên mày mắt hắn, dung túng sự hung hăng của hắn. Nhưng chẳng bao lâu, nàng lại hốt hoảng giãy ra, quay đầu đuổi theo một bóng người gầy gò khác, không chút do dự bỏ mình lại phía sau.
Dù hắn làm gì đi nữa, giữ chặt nàng, uy h**p nàng, thậm chí khóa nàng trên giường, chỉ trong chớp mắt, nàng lại đứng bên cạnh người nam nhân kia.
Khác hẳn với khi ở bên hắn, lúc cùng người kia nàng lại dịu dàng nhỏ nhẹ, ánh mắt đưa tình, tự tay lau mồ hôi, đút thuốc đút cơm, gọi đối phương bằng giọng nhu tình vô hạn: "Phu quân."
Hắn giận đến phát điên, muốn một kiếm chém chết kẻ nam nhân đến mặt mũi cũng không thấy rõ kia. Nhưng nàng lại không chút do dự chắn trước mặt tên đó, quỳ xuống đau khổ cầu xin hắn.
Nàng nói, phu quân là người quan trọng nhất trong lòng nàng. Nếu hắn muốn giết y, vậy hãy giết nàng trước. Còn nói nể tình hai người từng có một đoạn ân tình, xin hắn một đao cắt đứt, đôi bên mạnh ai nấy sống, thả nàng về nhà cùng phu quân bình an qua ngày.
Hắn giận quá hóa cười, vung đao đẩy nàng sang một bên. Bóng hình gầy yếu kia tan biến, nhưng không lâu sau, lại xuất hiện y hệt như cũ.
Âm hồn không tan.
Lúc này hắn mới tỉnh ngộ đây chỉ là mộng. Phu quân của nàng đã chết từ lâu, từ tám năm trước.
Nhưng cũng giống như trong mộng, hồn người đã khuất, dù xương cốt chôn sâu trong hoàng thổ, ký ức khi còn sống vẫn khó mà tiêu tán.
Trong một cảnh khác, phụ nhân quỳ trước một bài vị, ngẩn ngơ nhìn dòng chữ mạ vàng. Hắn bước tới ôm nàng từ phía sau, mặc hắn dây dưa thế nào, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi linh vị.
Khi hắn không kìm được, muốn ngay trước bài vị kia cởi váy áo nàng, nàng rốt cuộc cũng có động tĩnh.
Trong tay nàng chẳng biết từ lúc nào đã có một lưỡi dao sắc bén. Nàng giơ tay, lưỡi dao không do dự cắt qua cổ họng yếu ớt.
Hắn gào lên chất vấn vì sao. Nàng khóc nói mình thất tiết, hổ thẹn với tiên phu, đành cùng người chết sinh tử tương tùy.
Đến đây, hắn liền giật mình tỉnh mộng, không sao ngủ lại được nữa.
Mỗi lần tỉnh dậy, bất kể nửa đêm hay rạng sáng, vẫn chỉ là gối đơn màn lạnh, vạn sự hóa tro tàn.
Tông Lẫm nhìn chằm chằm bức họa do mình vẽ ra trong cơn say, thật lâu sau bật cười lạnh lẽo đầy châm chọc.
"Người đâu!"
Nhưng hôm nay, chưa kịp hạ lệnh lấy dược an thần, cửa phòng đã mở ra. Hà Thành bước nhanh vào, cúi đầu cung kính: "Điện hạ, phó tổng quản vương phủ Khương Hồ Bảo cầu kiến."
Vừa dứt lời, phía sau đã xuất hiện một bóng người gầy gò, mặc y phục thái giám, cúi đầu đứng chờ đầy thận trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!