Chương 25: Tâm địa mềm mại

Mấy ngày nay, động tĩnh bên ngoài tòa nhà đã dần lắng xuống, đêm khuya cũng không còn vang lên những tiếng chém giết hỗn loạn, huyên náo dữ dội nữa.

Lệ Lan Tâm ngồi trước khung thêu. Trước đó, Tấn Vương phủ đã đặt đơn, tiền bạc cũng đã định xong. Dù hiện giờ kinh thành đại loạn, bên ngoài người người lớn tiếng hô hào danh hiệu các vị thân vương Khang, Kỳ, Trần, Cung nhưng tuyệt nhiên không thấy ai nhắc tới chữ "Tấn".

Xem ra tai họa lần này phần lớn không liên quan nhiều đến Tấn Vương phủ. Đã không bị cuốn vào binh hỏa, vậy đợi khi loạn lạc qua đi, những món đồ vương phủ đã đặt, Tú Phô của các nàng vẫn phải giao đủ.

Lệ Lan Tâm vừa xỏ kim, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu, xuyên qua cửa sổ mở hé nhìn ra sân. Trong viện, Lê Miên và Tỉnh Nhi đang cầm chổi quét lá rụng.

Mấy ngày nay không mưa, mặt đất khô ráo, rất tiện cho quét dọn. Giờ lại đang vào thu, cây lớn trong viện bắt đầu rụng lá, chỉ vài ngày là mặt đất đã phủ đầy.

Sắp đến giờ dùng cơm trưa, Lệ Lan Tâm thu chỉ, đứng dậy chuẩn bị nhóm bếp nấu ăn.

Trong nhà có sẵn một cái giếng nhỏ, đồ đạc tích trữ trước cửa hàng cũng khá nhiều. Hiện giờ chỉ là không ra khỏi cửa được, chứ chuyện ăn uống thì không đến nỗi phải lo.

Đợi đến khi ban đêm lại vang lên tiếng gõ mõ tuần canh ngoài phố, hay ban ngày không còn nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết thỉnh thoảng vọng vào, nàng sẽ ra khỏi tòa nhà.

Trước tiên men theo ngõ nhỏ sang cửa sau tướng quân phủ hỏi thăm một chút, xem triều đình rốt cuộc đang trong tình trạng thế nào, rồi mới quyết định khi nào thu xếp khôi phục việc buôn bán của Tú Phô.

Lệ Lan Tâm vừa tính toán sinh kế trong lòng, vừa chậm rãi bước ra khỏi phòng. Vừa mới xuống hành lang, một tiếng va đập nặng nề, rợn người, đột ngột truyền tới từ phía sau tòa nhà.

Ba người trong viện đều cứng đờ người, sắc mặt lập tức đại biến.

"Nương tử!" Tỉnh Nhi sợ đến mức nắm chặt cây chổi trong tay.

Lê Miên thì buông phắt đồ đang cầm, xoay người lao vào phòng, nhanh như chớp mang ra dao chẻ củi, que cời lửa và một cái xẻng.

Lệ Lan Tâm hít sâu hai hơi, nhận lấy cái xẻng nặng nhất, dẫn theo hai nha đầu tay cầm hung khí, đi về phía phát ra tiếng động.

Đi một đoạn, chính là tới cửa sau.

Giọng Lê Miên run rẩy: "Cửa sau… cửa sau bên ngoài… không phải không có lối đi sao? Phía dưới là sông mà."

"Đúng vậy, đúng vậy, ban ngày ban mặt, sao lại có người gõ cửa ở đó…!" Tỉnh Nhi cũng sợ hãi đến cực điểm, các ngón tay siết chặt gậy gộc đến trắng bệch.

Lệ Lan Tâm nắm chặt cái xẻng, mím môi, bước lên trước, áp sát cánh cửa gỗ đen lâu ngày chưa từng mở.

Càng đến gần, tiếng đập cửa càng rõ. Khi đứng hẳn trước cửa, Lệ Lan Tâm bỗng trợn to mắt.

Ngoài cửa, những tiếng "thình thình" nặng nề vọng vào, còn kèm theo tiếng gọi yếu ớt. Người gõ cửa dường như không còn sức, tiếng kêu phiêu phiêu lọt qua khe cửa.

Lê Miên và Tỉnh Nhi đứng phía sau một chút cũng nghe rõ, nhìn nhau đầy kinh ngạc.

Bởi vì tiếng gọi ấy rõ ràng đang gọi "Nhị nãi nãi."

Lệ Lan Tâm không mở cửa. Như đêm hôm đó, nàng đi tới chỗ gạch đá lỏng, đặt tay lên, đồng thời ra hiệu bằng ánh mắt cho hai nha đầu phía sau.

Lê Miên và Tỉnh Nhi lập tức đứng một trái một phải bên miệng khe đá. Nếu bên ngoài có thứ gì dám thò vào, lập tức sẽ đánh gãy không do dự.

Động tác của Lệ Lan Tâm gọn gàng dứt khoát. Nàng nhanh chóng tháo mấy viên gạch, ghé đầu ra ngoài khe, trầm giọng hỏi: "Bên ngoài là ai?"

Tiếng đập cửa lập tức dừng lại. Chỉ nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng cọ xát di chuyển chậm chạp, cẩn thận. Không bao lâu sau, một khuôn mặt trẻ tuổi tái nhợt, tóc tai bù xù, hiện ra nơi khe đá.

Nhìn thấy Lệ Lan Tâm, nha hoàn thô sử của tướng quân phủ nước mắt gần như trào ra: "Nhị nãi nãi! Nhị nãi nãi! Nhị nãi nãi cứu mạng!"

Lệ Lan Tâm kinh hãi, gần như không dám tin vào người trước mắt.

Từ ngày binh họa bắt đầu, tòa nhà bên cạnh đã không còn thấy bóng người. Nàng vốn nghĩ Hứa lão gia là trọng thần triều đình, tin tức linh thông, tướng quân phủ chắc chắn chuẩn bị sớm hơn nàng, đã rút toàn bộ nha hoàn bà tử về phủ từ lâu, chuyện đó hoàn toàn hợp lý.

Nhưng hiện tại… sao lại có thể như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!