Trước đó một tháng, trong kinh đã truyền xuống lệnh phải làm pháp sự siêu độ cho đại công tử và nhị công tử đã qua đời, tộc địa bên này liền sớm chuẩn bị chu toàn mọi việc.
Sáng sớm, Lệ Lan Tâm thay đồ tang trắng, thắt chặt dải lưng bằng vải thô, rồi cùng xe ngựa từ thôn trang trong tộc địa đi về phía phần mộ tổ tiên.
Phần mộ tổ tiên nằm sâu trong tộc địa. Lúc này, linh đường trang nghiêm đã dựng xong, linh trướng, câu đối tang, bàn thờ tế phẩm bày biện đầy đủ. Hứa phủ còn mời tăng ni từ mấy đạo quán, chùa chiền có danh vọng tới tụng kinh giảng pháp, cùng nhau tế độ người đã khuất.
Lệ Lan Tâm đứng theo thứ tự phía sau Trang Ninh Uyên, giống như vị đại tẩu đồng cảnh thủ tiết kia, nhìn mẹ chồng nước mắt không ngừng rơi, tiến lên trước một bước, dâng hương, đốt vàng mã cho hai đứa con trai, rồi lại khóc lớn một hồi.
Sau đó đến lượt Trang Ninh Uyên tiến lên. Sắc mặt nàng ta hơi tái nhợt, đốt hai phần tế văn, một phần là chúc Hứa Trạm nơisuối vàng được an nghỉ, phần còn lại là chuyên dùng cho nghi lễ an hồn.
Giọng nàng ta vừa thấp vừa chậm, đứt quãng nói vài câu: "Thiếp và Phúc nhi đều rất ổn."
"Hôm nay nó bị nhiễm phong hàn, không thể tới thăm phụ thân."
"Tiên sinh nói công khóa của nó dạo này tiến bộ hơn trước…"
Đến lượt Lệ Lan Tâm, nàng nâng tờ tế văn viết suốt đêm qua, đặt vào trong lư hương. Trong cái oi bức của nắng hè, hơi nóng trào ra từ miệng đỉnh càng lúc càng gắt.
Bên tai là tiếng tụng kinh trầm đều, trang nghiêm của tăng đạo. Trong tay nàng cầm một xấp tiền giấy, chậm rãi ném vào lò, nhưng đột nhiên lại không biết nên nói gì với Hứa Du.
Nàng biết mình có thể nói cả rổ lời khách sáo kiểu "đừng lo bên này", "an tâm đầu thai", "mọi chuyện đều ổn", nhưng chẳng hiểu sao lại không muốn nói. Hứa Du cũng không thích nàng giả vờ giả vịt.
Trầm mặc một lúc lâu, nàng mới mở miệng, giọng chậm rãi: "Nhị gia, Tú Phô của chúng ta gần đây nhận được một đơn hàng lớn. Chàng biết tay nghề vẽ của ta không bằng chàng mà, nếu rảnh thì báo mộng về chỉ dạy ta một chút đi."
"Nếu không rảnh thì thôi…" Nàng ngừng lại, rồi khẽ nói tiếp, "Nhưng nếu có thể dành ra chút thời gian thì tốt nhất. Quay về ta làm cho chàng món thanh hà tô mà chàng thích."
…
Pháp sự kéo dài đến gần trưa. Mọi người quay về thôn trang trong tộc địa dùng bữa, sau đó mới lên đường trở lại kinh thành.
Tề bà tử vén rèm lên, Trang Ninh Uyên chậm rãi bước vào chính phòng. Nha hoàn và bà tử đều bị giữ lại bên ngoài.
Vào nội thất, nàng ta thấy Trương thị nửa dựa trên trường kỷ, tay xoa trán.
"Mẫu thân, người gọi con?" Nàng khẽ hỏi.
Trương thị ngẩng đầu, đưa tay vẫy vẫy: "Lại đây ngồi."
Trang Ninh Uyên nghe lời, ngồi xuống ghế tròn trước trường kỷ, sắc mặt bình tĩnh, chờ Trương thị lên tiếng.
Gọi nàng ta tới mà còn tránh người ngoài, lại phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, tất nhiên là chuyện quan trọng.
Trương thị nhìn người con dâu cả đoan trang trước mặt, không kiêu không nóng nảy, trong lòng chua xót. Những năm này, Trang Ninh Uyên vừa nuôi Phúc ca nhi, vừa giúp bà quán xuyến trong ngoài phủ, quả thực là nàng dâu trưởng cầm đèn cũng khó tìm được.
Chỉ tiếc con trai trưởng của bà bạc phúc, cưới được thê tử tốt như vậy mà lại sớm buông tay rời đi.
Bao lần than thở, nếu Hứa Trạm còn sống, y vẫn là con rể Thừa Ninh Bá phủ, vợ chồng bà hiện giờ cũng không phải lo lắng dò xét thái độ bên bá phủ như thế này.
Thừa Ninh Bá phủ mấy đời thanh lưu, danh vọng cực cao trong giới văn nhân kinh thành, thậm chí là khắp thiên hạ. Năm đó kết thân, cả nhà đều mừng rỡ.
Mà Trần Vương điện hạ bên này toàn là võ tướng, quan văn trong kinh phần nhiều không muốn lui tới sâu. Dù có thân thích là văn nhân, cũng chỉ là quan địa phương hoặc không có trọng lượng. Trần Vương vắt óc muốn lôi kéo quan văn trọng thần mãi mà không được.
Bởi vậy, nhớ tới mối thông gia giữa tướng quân phủ và Thừa Ninh Bá phủ, liền muốn mượn sức của bọn họ.
Chỉ là hiện giờ, đối với Thừa Ninh Bá phủ mà nói, Trang Ninh Uyên chẳng qua là nữ nhi đã gả ra ngoài, thủ tiết trong nhà chồng mười năm. Trượng phu vừa mất, nàng ta đối với mẫu gia cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu, không thể so với những nữ nhi nhà chồng đang đắc thế, có tiếng nói hơn ở nhà mẹ đẻ. Dù bá tước phu nhân có yêu thương nàng ta, cũng khó mà làm được nhiều.
Đặc biệt là trong cục diện phong vân quỷ quyệt hiện nay, Thừa Ninh Bá phủ đại khái sẽ không tiết lộ tin tức then chốt cho nàng ta, nhưng cũng chưa chắc không lộ ra chút tiếng gió nào.
"Ninh Uyên," Trương thị nghiêm mặt, do dự một chút rồi hỏi, "mấy ngày nay… bên mẫu gia con có gửi thư từ gì tới không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!