Chương 10: Phụ nhân trong đình

Cửa son khép chặt. Tòa lâu thủy tạ này nằm ở vị trí khuất nẻo, ánh nắng phải xuyên qua từng tầng rừng rậm che phủ bầu trời mới lọt xuống được, những cũng khó mà khiến gian phòng sáng sủa hơn. Bởi vậy trên xà nhà đã sớm thắp lên mấy ngọn đèn cung đình.

Văn An hầu Vân Chính quỳ gối cúi đầu, mồ hôi lạnh đầm đìa, nửa điểm cũng không dám ngẩng mắt nhìn thẳng người đang ngồi phía trên.

Vừa rồi hắn ta đã đem những lời chuẩn bị từ trước, từng câu từng chữ nói ra hết thảy. Tự cho là đã đủ khẩn thiết, đủ cung kính, thậm chí nước mắt giàn giụa, chỉ mong có thể dùng tình cảm lay động vị vương hầu mang trong người một nửa huyết mạch Vân gia kia, mong đối phương nảy sinh chút thương xót đối với nhà ngoại đã sa sút, ngày sau đừng nơi nơi gây khó dễ, càng đừng đuổi tận giết tuyệt.

Nào ngờ đổi lại chỉ là một câu lạnh nhạt:

"Phụ vương trước khi lâm chung chỉ có một tâm nguyện, chính là Văn An hầu phủ mãn môn toàn diệt. Hiện giờ Vân đại nhân hạ mình đến thế này, thật đúng là khiến bổn vương khó xử."

Giọng nói ấy không nhanh không chậm, rõ ràng không mang nửa phần do dự, trái lại còn lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, kèm theo mấy phần giễu cợt.

Ánh mắt lạnh băng từ trên cao nhìn xuống, ép thẳng lên người. Văn An hầu chỉ cảm thấy da gà dựng đứng, phảng phất kẻ đang ngồi phía trên không phải là Tông Lẫm, mà chính là vị lão Tấn Vương đã qua đời năm xưa.

Nuốt mạnh một ngụm nước bọt, Vân Chính siết chặt hai nắm tay, cuối cùng vẫn phải tung ra con bài tẩy cuối cùng, giọng run rẩy, gắng sức nói:

"Điện hạ… Điện hạ chí hướng lớn lao, lòng dạ bao dung thiên hạ. Hầu phủ ta tự biết năm đó đã thẹn với Thái phi nương nương, thần phụ bị trục xuất giam cầm về sau lại càng hối hận không thôi, chỉ trách bản thân bị lợi dục che mắt, hại chính nữ nhi ruột thịt của mình. Nhưng hiện giờ, lão nhân gia cũng đã trải qua sự uất hận chồng chất bao nhiêu năm rồi, chuyện cũ đã qua, oan oan tương báo, đến bao giờ mới dứt?"

"Nếu điện hạ không chê bai, Vân gia nguyện làm trâu làm ngựa, cho dù chết cũng không từ nan. Điện hạ nắm đại nghiệp trong tay, há có thể thiếu người. Thần tuy vô tài, nhưng trong phủ vẫn còn chút gia sản mỏng, hiện tại có thể lập tức dâng lên điện hạ năm ngàn lượng bạc. Về sau mỗi năm kính cống, chỉ nhiều hơn chứ không ít."

Nói đến câu cuối, hắn ta hạ giọng xuống mức thấp nhất. Dù đây là hành cung, bên ngoài đình tạ có người của Tấn Vương phủ canh gác, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Tông Lẫm lạnh lùng nhìn chằm chằm kẻ phía dưới dù đang hoảng sợ đến cực độ vẫn phải gượng gạo nở nụ cười lấy lòng n. Qua một hồi lâu, chờ đến khi toàn thân người kia gần như bị mồ hôi thấm ướt, hắn đột ngột vỗ tay cười lớn.

"Vân hầu quả thực là thành tâm." Tông Lẫm đứng dậy, bước xuống giường, hờ hững đưa tay đỡ người kia, "Hầu phủ có thành ý như vậy, bổn vương sao lại không hiểu."

Văn An hầu cuối cùng cũng thở phào một hơi. Lúc này đây, hắn ta thậm chí thật sự muốn rơi nước mắt, mây đen đè đầu bấy lâu nay, rốt cuộc cũng lộ ra một khe sáng.

"Điện hạ không chấp nhặt hiềm khích năm xưa, thần thật sự… thật sự cảm kích khôn cùng. Ngày sau điện hạ nếu có chỗ cần đến, toàn tộc thần, trăm lần chết cũng không hối hận!"

Khóe môi mỏng của Tông Lẫm khẽ nhếch, bàn tay to như có như không vỗ nhẹ lên vai Vân Chính: "Vì bổn vương hiệu lực, nào đến mức phải chịu trăm lần chết. Vân hầu quá lời rồi."

Văn An hầu lại càng thêm thấp thỏm: "Thần… thần nói những lời này đều là từ đáy lòng, tuyệt không phải hư ngôn."

Thần sắc Tông Lẫm không đổi, trái lại hỏi: "Ngươi vừa nói, cố trạch của mẫu phi, hiện vẫn còn nguyên vẹn?"

"Phải, phải!" Nhắc tới cố trạch của tiên Tấn Vương phi, Văn An hầu lập tức trở nên kích động, nửa là sợ hãi, nửa là dò xét. "Miếu các nơi Thái phi nương nương từng ở vẫn giữ nguyên dáng vẻ năm xưa, đồ vật trong khuê phòng của Thái phi nương nương cũng đều còn đó."

Tông Lẫm trầm mặc trong khoảnh khắc, rồi nói: "Qua ít ngày nữa, bổn vương sẽ tự mình đi một chuyến."

Ý tứ này rõ ràng là muốn đích thân đến Văn An hầu phủ.

Văn An hầu nhất thời mừng như điên, liên tục gật đầu: "Vương gia chịu hạ cố đến hàn xá của thần, quả thật là phúc khí của cả nhà thần!"

"Không giấu điện hạ, trong tộc thân thích ai nấy đều rất nhớ điện hạ. Vi thần có bốn nữ nhi, mỗi lần nghe nhắc đến tư thế oai hùng của điện hạ nơi sa trường, đều nói ngưỡng mộ biểu huynh không thôi." Hắn ta càng nói càng hưng phấn.

"Ồ?" Tông Lẫm cười nhạt liếc hắn một cái, "Thật vậy sao?"

Văn An hầu hận không thể đập ngực cam đoan: "Tất nhiên là thật!"

Sau đó lại hạ giọng, như cảm thán: "Không chỉ vậy, trong tộc kỳ thực vẫn luôn lấy Thái phi nương nương làm khuôn mẫu, để dạy dỗ các nữ nhi chưa xuất giá. Nói ra cũng trùng hợp, trưởng nữ của thần quả thật rất giống Thái phi nương nương. Có những lúc, thần gần như tưởng mình lại nhìn thấy Thái phi nương nương năm xưa."

Lần này, người đối diện không còn thuận theo đáp lời nữa, mà chỉ mỉm cười nhìn hắn ta, trong mắt hàn ý dâng tràn.

Văn An hầu vừa nói xong, ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt lạnh đến thấu xương của Tông Lẫm, nụ cười lập tức đông cứng.

"Đi… điện hạ?"

"Cút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!