Chương 8: Khó Khăn

Quá khứ năm năm xưa kéo về không biết làm thế nào để dứt ra được thì điện thoại trong túi áo khoát của Đỗ Nhã Tâm vang lên. Cô như từ nơi xa xôi nhất của tâm hồn được kéo về với thực tại, gạc nhẹ những giọt nước mắt, Đỗ Nhã Tâm nhìn tên " Simon" hiện thị nhấp nháy trên màng hình, cô khịt mũi lấy lại giọng bắt máy: " Simon1"

" Em vẫn còn ở công ty sao?"

- giọng nam ấm áp ở đầu dây điện thoại vang lên. Nghe câu hỏi, Đỗ Nhã Tâm mới quan sát xung quanh, cô cũng chẳng biết đây là đâu….

" vâng! Tiểu Kỳ đâu anh?"

- cô nói dối

" Đợi em về lâu quá, anh lại chưa biết hai mẹ con ở nơi nào nên anh đưa con về khách sạn. Nó ngủ rồi."

" em xin lỗi, vậy tối nay em để nó ở với anh. Em còn khá nhiều việc"

" Ừ, nhưng em đã ăn tối chưa?"

- Simon quan tâm, anh biết cô mỗi lần tập trung làm việc gì thì sẽ quên cả giờ giấc, ăn uống nghỉ ngơi vì thế sức khỏe không được tốt.

" Em ăn rồi. Thôi, em còn phải làm việc. Anh lo ngủ sớm đi, trông Tiểu Kỳ giúp em." – Đỗ Nhã Tâm không muốn nói chuyện nữa.

" Anh biết rồi, em nhớ lo bản thân một chút, đừng cố sức quá. Tạm biệt!"

" anh ngủ ngon" – nói xong cô liền cắt máy. Nhìn qua nhìn lại con đường vắng tanh, cô theo trí nhớ trở về đường cũ, phải về công ty. Mọi người ai cũng cố gắng, cô không thể lãng phí thời gian ngồi đây nghĩ ngợi. Tạm thời, gạt bỏ những gì xảy ra khi nãy để tập trung vào công việc.

Thư Kỳ đang pha cà phê ọi người, thấy Đỗ Nhã Tâm đi vào liền bất ngờ: " Mary, tối nay chị không phải nên ở nhà sao?"

" Chị không yên tâm nên đến đây xem sao."

- Cô cười cười

" Chị thật là, ở nhà nghỉ ngơi. Ở đây có em và John lo rồi còn gì." – Thư Kỳ trách mắng.

" Chị không sao! Vào trong thôi." – Đỗ Nhã Tâm lắc đầu, tiến về phía trước. Thư Kỳ nhìn theo sau, cảm thấy thần sắc Mary rất kém. Cô đang không biết có nên nói với chị ấy là khi chiều Lãnh tiên sinh đến tìm hay không. Mà thôi, quên đi, nhiều chuyện khiến chị ấy mệt nhọc rồi. Còn đâu tinh thần để ý đến kẻ đó. Mà lạ nha, không hiểu sao cô thấy giữa sếp của cô và Lãnh tiên sinh có gì gì đó, không diễn tả được.

" Thư Kỳ?"

- quay lại thấy Thư Kỳ còn đứng đó, Đỗ Nhã Tâm nhíu mày gọi.

" Vâng!" – Thư Kỳ thoát khỏi suy nghĩ, chạy vội đến.

Mọi người trong công ty thấy Đỗ Nhã Tâm cũng có ở đây, tinh thần họ cũng phấn chấn lên. Ai cũng tập trung vào công việc của mình, tận sức tận lực để chạy kịp thời gian, mỗi người chỉ được nghỉ ngơi 30 phút. Tinh thần làm việc tập trung cao độ, ai cũng không để ý trời đã là rạng sáng. Phòng làm việc của Đỗ Nhã Tâm vẫn còn sáng đèn trên bàn làm việc, những mẫu giấy trắng ngổn ngang, những cây bút chì nằm lộn xộn…

John bước vào, thấy Mary ngủ quên trên bàn ngon lành thật không nỡ đánh thức. Nhưng mới sáng sớm, Tổng Giám Đốc đã đến văn phòng, nói cần gặp Mary gấp, có vẻ rất quan trọng. Không đành lòng cũng chịu, John thở dài lắc nhẹ vai Đỗ Nhã Tâm: " Mary…Mary"

Đỗ Nhã Tâm cau chân mày, mắt vẫn nặng nhọc mở ra: "John?"

" Cô mệt lắm sao?"

- John quan tâm

" Không. Có chuyện gì sao?" cố lấy lại tinh thần, Đỗ Nhã Tâm vỗ vỗ hai bên má.

" Tổng giám đốc đang đợi cô ở văn phòng ngài ấy."

" Sớm vậy sao?" – cô nhìn đồng hồ trên bàn mới có 6h sáng thôi mà.

" Hình như có chuyện." – John thành thật trả lợi

Có chuyện? nghe vậy Đỗ Nhã Tâm không thể không lo lắng. Cô đứng vội lên rời khỏi phòng để mặc cho John đứng ngây ngốc đằng sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!